Quyển 1 – Chương 22: Nữ streamer dùng AI đổi mặt

Càng nghe, Trì Huyền càng bực. Hắn nhíu mày nhìn chằm chằm bóng dáng kia, gương mặt tuấn tú dần đen kịt. Hắn không nhịn được buông một câu chửi, rồi đấm mạnh xuống vô lăng.

Sao lại là Lâm Thời Tịch!

Hai tên bạn trong xe lập tức liếc nhìn sắc mặt hắn.

Lâm Thời Tịch là kẻ què, ở một mình trong ký túc xá, rất ít khi ra ngoài. Mấy tấm ảnh đời thường bị lộ trên mạng của cô gần như đều đeo khẩu trang. Trên ảnh thẻ, hai vết sẹo hiện rõ, khiến người ta khó mà chú ý đến nửa bên mặt lành lặn.

Nên cũng chẳng trách họ vừa rồi không nhận ra ngay.

Nghe đâu có dân mạng đã thử dùng phần mềm ghép nửa bên mặt phải của cô thành mặt trái, kết quả lại rất đẹp, mà còn rất giống với gương mặt sau khi cô dùng AI.

“… Phải công nhận, góc nghiêng này quá đỉnh.”

“Chẳng lẽ cô ta lừa tiền để đi sửa mặt?”

“Dù bệnh viện có đỉnh mấy thì hai vết sẹo kia cũng khó mà xóa được?”

“Kia là cha cô ta à?”

“Trò vui đến rồi!”

Trên đường có người hét lên “Lâm Thời Tịch”.

Cô gái chống gậy nghe thấy liền quay đầu nhìn thoáng qua, rồi bước nhanh hơn. Nhưng chưa đi được bao xa, đã bị Lâm Trấn đuổi kịp.

Cô bị ép đến sát cột điện, cây gậy bị giật mất, lảo đảo ngã xuống nền đất ướt. Túi trái cây văng ra, vài quả lăn xa ra tận rìa đường.

Túi xách của cô bị Lâm Trấn cướp lấy, có người bên đường định bước tới giúp, nhưng lại bị dáng vẻ hung dữ của ông ta dọa lùi.

Đây chính là “vở kịch” mà Trì Huyền muốn xem. Nhưng khi thật sự nhìn thấy cảnh tượng đó, hắn lại chẳng cảm thấy hả hê hay sung sướиɠ gì.

Trong đầu hắn như có một hình ảnh mơ hồ liên tục lướt qua.

Nắng nhẹ chan hòa, khu vườn tràn ngập hoa hồng, cô gái yên tĩnh ngồi trước giá vẽ, góc mặt sáng trắng như ngọc, đẹp tựa thiên sứ nhỏ. Cảnh tượng ấy đột nhiên rõ nét, từ sâu trong ký ức lan rộng ra, khiến hắn không thể ngó lơ.

Lâm Thời Tịch…

Tịch Tịch.

Anh trai hắn, Trì Uyên, và tiểu thư nhà họ Lục có hôn ước từ nhỏ, thỉnh thoảng hắn cũng theo cha mẹ đến nhà họ Lục chơi. Nhà họ Lục từng có một tiểu công chúa, dịu dàng ngoan ngoãn, vừa múa giỏi lại học giỏi, luôn đứng đầu lớp.

Hắn chưa từng nói chuyện với cô bé ấy, vì trong mắt người lớn, hắn không phải đứa trẻ ngoan, còn thường bị đem ra làm ví dụ hư hỏng.

Sau này tiểu công chúa biến mất.

Nhà họ Lục có một tiểu công chúa khác.

Hắn cũng không đến đó nữa, dần dần quên mất sự tồn tại của người kia.

Nhưng mới nãy, hắn bỗng nhớ ra.

Trì Huyền thậm chí còn chưa hiểu rõ cảm xúc trong lòng mình, đã bất ngờ đẩy cửa xe, sải chân bước xuống. Hai tên bạn bị động tác của hắn dọa cho giật mình, nhìn nhau chẳng hiểu chuyện gì.

Không phải định xem kịch sao?

Sao lại xông ra rồi?

Thời Tịch dựa vào cột điện, cụp mắt, dửng dưng lắng nghe những lời chửi rủa bẩn thỉu. Trì Huyền tìm đến đây được là vì bỏ số tiền lớn thuê người tra tung tích của cô.