Quyển 1 – Chương 20: Nữ streamer dùng AI đổi mặt

Còn bên đồn cảnh sát thì báo tin, nhà họ Trì muốn hòa giải riêng với cô. Thời Tịch đồng ý dứt khoát, chấp nhận năm vạn tiền bồi thường tinh thần.

Cô để ý thấy, người chuyển khoản hình như là anh cả của Trì Huyền – nam chính của thế giới này, Trì Uyên.

Trì Huyền còn trẻ, làm việc không suy nghĩ, vì muốn bôi nhọ cô mà tự vứt cả mặt mũi bản thân. Nhà họ Trì là đại gia tộc, rất xem trọng thể diện, bỏ ra mấy vạn để dàn xếp mọi chuyện, là quá hời rồi.

*

Quán bar Tường Vi.

Bầu không khí trong phòng bao nặng nề, không ai dám nói to, thỉnh thoảng liếc nhìn thân ảnh cao lớn đang ngồi giữa sofa.

Trì Huyền bực bội ném ly rượu đi, ngả người ra sau tựa vào ghế.

Đầu hơi ngẩng lên, đường viền cằm rõ ràng, mũi cao, môi mỏng đỏ au, toàn thân toát lên khí chất kiêu ngạo lẫn vài phần mị hoặc khó nói.

Chỉ là đôi mắt kia lạnh lẽo đến mức khiến người ta không dám đối diện.

Trì Huyền hiếm khi tìm thú vui trên mạng, tình cờ lướt thấy phòng livestream của Lâm Thời Tịch, cảm thấy khá bất ngờ nên mới tặng quà.

Tất nhiên là tiện thể kết bạn WeChat, định rủ đối phương ra ngoài chơi.

Cô gái đó biết cách quan tâm người khác, qua lại vài lần, hắn liền hồ đồ cho đối phương làm bạn gái mình...

Ai mà ngờ được, bản chất cô ta lại là một con hề… hơn nữa còn là kẻ lừa đảo.

Hắn tìm hacker điều tra con hề đó, tức giận đến mức công khai toàn bộ thông tin cá nhân của cô ta, còn thuê mấy tài khoản truyền thông tạo dư luận, khiến mọi chuyện rùm beng lên.

Con hề kia không những không nhận sai, lại còn chạy tới đồn cảnh sát báo án.

Hiện tại, dư luận trên mạng đều đang mỉa mai Trì Huyền vì sắc mà mờ mắt, mất nhiều hơn được, bị con hề xoay như chong chóng!

Dù sao thì hắn cũng là người tặng quà nhiều nhất trong phòng livestream của con hề đó!

Cô ta bặt vô âm tín, đến một câu phản hồi cũng không có, còn đòi cái gì mà tiền bồi thường tinh thần!

Trì Huyền nuốt không trôi cục tức này! Có đào đất ba thước cũng phải tìm cho ra cô ta!

Lúc này, có người từ bên ngoài bước vào, ghé sát tai Trì Huyền nói một câu: “Tìm thấy cô ta rồi, địa chỉ gửi vào điện thoại cậu.”

“Tìm được con hề kia rồi?”

“Gϊếŧ chết cô ta đi Trì thiếu gia!”

Những người xung quanh nghe vậy đều nhao nhao phụ họa. Ai nấy đều hăng máu muốn hành động.

Trì Huyền cúi đầu nhìn điện thoại, ánh mắt lạnh hẳn xuống: “Đi thôi, xem cô ta còn trốn được đến đâu!”

Vừa đứng dậy, hắn nở một nụ cười xấu xa, còn dặn thêm: “Đừng quên gửi địa chỉ cho cha mẹ cô ta.”

“Chậc, vẫn là Trì thiếu biết chơi!”

“Một kẻ nghiện cờ bạc, một ả điếm bán thân, biết con hề đó có nhiều tiền như vậy, thể nào chẳng mò tới! Chúng ta cứ ngồi xem kịch là được!”

“Vậy Trì thiếu gia, ngoài mười vạn tiền tặng thưởng, cậu còn chuyển cho cô ta bao nhiêu nữa thế?”

“Cút cút cút, hỏi chuyện không nên hỏi làm gì! Trì thiếu gia ra tay thì sao có chuyện nhỏ được?”