Cô chỉ thử thăm dò xem Hoắc Nghiêu có chỗ nào giới thiệu không.
Hoắc Nghiêu chỉ trả lời: [Rất tiếc, tôi không rõ.]
Nhưng không lâu sau, anh lại gửi cho cô một địa chỉ khu dân cư, bảo tự lên bảng thông báo xem. Thời Tịch trả lời một câu “Cảm ơn”.
Chưa đầy nửa tiếng sau, cô gửi tiếp cho anh một địa chỉ mới, nói đã tìm được chỗ ở.
Lúc đó Hoắc Nghiêu đang bận, đến khi đọc được tin nhắn thì đã là nửa đêm.
Anh vừa định đặt điện thoại xuống thì lại thấy cô gửi thêm một tấm ảnh tự chụp. Trong ảnh là gương mặt nghiêng bên trái, băng gạc lớn che phủ, chỉ còn lại hàng mi dài.
Đứa Trẻ Nhảy Cầu: [Em đi làm laser rồi.]
Đứa Trẻ Nhảy Cầu: [Bác sĩ cũng không chắc hiệu quả, nhưng em nghĩ sẽ khỏi sẹo. Anh nghĩ sao?]
Hoắc Nghiêu nhìn hai tin nhắn ấy, qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự bất an của đối phương. Nếu không, thì cũng chẳng thức đến hai giờ sáng.
Anh gõ một câu gửi đi: [Ngủ sớm đi, tốt cho vết thương hồi phục.]
Đứa Trẻ Nhảy Cầu: [Dạ! Đội trưởng ngủ ngon!]
Ngón tay Hoắc Nghiêu khẽ động, nhìn chằm chằm biểu tượng cảm thán hồi lâu.
Anh hơi khó tưởng tượng, một cô gái với khuôn mặt xám xịt như thế, lại có thể đánh ra một câu đầy tinh thần đến vậy. Khóe môi anh cong lên một nụ cười, đặt điện thoại qua một bên.
Anh đi vào phòng tắm, cởϊ áσ.
Xương mày cao, ánh mắt sắc lạnh, làn da màu mật ong, cơ bắp rắn chắc theo từng chuyển động toát ra vẻ hoang dã và áp chế.
Anh nghiêng đầu, đưa tay sờ vào vết sẹo bên cổ.
Nhát dao đó suýt lấy mạng anh. Dù anh da dày thịt thô là thế nhưng lúc đó cũng đau muốn chết đi sống lại. Người nhà từng khuyên anh đi làm laser, nhưng với anh, phẫu thuật cũng chỉ là thêm một lần đau nữa mà thôi.
Anh thà mang bộ dạng xấu xí. Ít ra còn có thể dọa người.
Nhưng với Lâm Thời Tịch, ca phẫu thuật laser này mang một ý nghĩa rất lớn. Nếu hiệu quả không như mong đợi, có lẽ sẽ là cú đả kích rất lớn.
Bên kia, Thời Tịch nhìn đoạn tin nhắn, vừa mở vỏ kẹo vừa chậm rãi nhét cây kẹo mυ"ŧ dâu vào miệng. Má phải không dán băng gạc phồng lên tròn trịa.
Cái người tên Hoắc Nghiêu kia, nhìn ngoài thì lạnh nhạt, nhưng qua cách trò chuyện, rõ ràng có thể thấylà người mềm lòng.
Một lúc sau, cô nhả kẹo ra khỏi miệng: “Hệ thống, mặt đau.”
Hệ thống: [Đừng ăn nữa.]
Thời Tịch: “Không thể chặn cảm giác đau giúp tôi à?”
Hệ thống: […Ừm.]
Thời Tịch hài lòng nhếch môi, lại nhét cây kẹo vào miệng.
Phẫu thuật laser chỉ là làm màu, khuôn mặt cô chắc chắn sẽ tự lành, nên cũng chẳng cần nghe lời dặn của bác sĩ.
Tin tức tiêu cực về cô trên mạng đột nhiên giảm hẳn, rõ ràng có người đã can thiệp. Bất kể là ai, đối với cô cũng chỉ có lợi.
*
Mấy ngày liền, ngoài đến bệnh viện kiểm tra chân, Thời Tịch gần như chỉ ở lì trong căn hộ.
Bác sĩ nói lịch phẫu thuật chính thức phải đợi một tháng sau, cô chỉ có thể đặt trước.