Tiếc là… hình như không có duyên.
Kỷ Lộ tình cờ thấy cô, vì hóng hớt nên đi hỏi đồng nghiệp, rồi biết chuyện xảy ra với cô.
Cậu ta lập tức chạy đi tìm Hoắc Nghiêu: “Đội trưởng, anh còn nhớ cô gái tối qua là Lâm Thời Tịch không? Cô ấy đến báo án rồi, anh chắc không biết cô ấy lợi hại cỡ nào đâu, là cao thủ máy tính đấy…”
Kỷ Lộ đem hết mớ chuyện mạng vừa đọc được kể cho Hoắc Nghiêu: “Ôi trời, em vừa xem qua, cô ấy bị chửi thảm lắm, trách không được hôm qua lại hành động vậy. Nhưng mà giờ đã báo án, chắc cũng sẽ không nghĩ quẩn nữa đâu.”
Hoắc Nghiêu nghe xong, sắc mặt vẫn lãnh đạm. Anh liếc qua màn hình điện thoại của Kỷ Lộ, nhìn thoáng ảnh so sánh hai khuôn mặt, rồi hỏi: “Có video không?”
“Ơ?”
Kỷ Lộ lần đầu thấy anh chủ động hóng chuyện, hơi bất ngờ: “Anh kéo xuống thử xem, chắc có.”
Hoắc Nghiêu đã mở một video: “Phần mềm đổi mặt này, cô ấy làm à?”
Kỷ Lộ ghé sát lại nhìn: “Hình như vậy đó, đổi mặt mà không nhìn ra luôn á.”
Hoắc Nghiêu chợt nhớ đến gương mặt trắng bệch trong mưa đêm ấy, đầu óc không khỏi trôi dạt.
Xét theo ngũ quan và đường nét gương mặt, nếu không có hai vết sẹo kia… chắc cô cũng đẹp chẳng kém mấy gương mặt mẫu được dựng bằng AI.
Kỷ Lộ thở dài cảm khái: “Cô ấy đá Trì Huyền, Trì Huyền liền tra ra thông tin rồi lên mạng xã hội tấn công cô ấy. Nếu cô ấy kiện thật, vẫn sẽ bị dân mạng mắng… khổ lắm.”
“Trì Huyền phạm luật, cô ấy làm vậy không sai.”
“Nhưng cô ấy cũng từng đá Trì Huyền mà, nghe nói còn bắt cá nhiều tay.”
Hoắc Nghiêu ném điện thoại trả lại: “Ừ, nên cô ấy không có đạo đức.”
Không có đạo đức… không phạm pháp.
Kỷ Lộ cạn lời: “…”
Chuyện Thời Tịch dùng mặt giả để yêu đương cùng lúc với nhiều người là thật, nhưng cô không hề có hành vi hay lời nói lừa đảo. Tất cả là do mấy người đàn ông kia vui vẻ mà chuyển khoản.
Sau khi chia tay, Trì Huyền hoàn toàn có thể thương lượng riêng với cô, chứ không được đăng tải thông tin cá nhân, rồi dẫn dắt dư luận tấn công cô.
Kỷ Lộ gãi đầu: “Nhưng chuyện AI đổi mặt này, ranh giới mờ lắm. Nếu cô ấy không thể gột sạch tiếng xấu, muốn vào công ty đàng hoàng e cũng khó… lỡ đi vào đường xấu thì sao?”
Ánh mắt Hoắc Nghiêu hơi lóe lên, lạnh nhạt nói: “Đó không phải chuyện cậu cần quan tâm. Ai cũng có con đường của riêng mình.”
“Haiz… không hiểu sao em cứ thấy cô ấy đáng thương. Nhìn cũng nhỏ mà…”
Thực ra Kỷ Lộ chỉ hơn Thời Tịch ba tuổi, nhưng giọng điệu lại cứ như bậc phụ huynh.
Hoắc Nghiêu không trả lời.
“Hắt xì!”
Thời Tịch rời khỏi đồn cảnh sát, cơn gió thổi tới khiến cô ngứa mũi. Chắc là lại bị chửi rồi.
Cô đeo khẩu trang, bắt xe bên lề đường.
Hôm đó cô đi làm xong ca laser, gửi một tin nhắn đến số của Hoắc Nghiêu. Chân cô bị thương quá lâu, ca phẫu thuật tốn ít nhất mười vạn, còn cần nơi sạch sẽ tiện nghi để nghỉ ngơi. Tốt nhất là thuê được một chỗ gần bệnh viện.