Hệ thống báo cáo: [Lục Nhan, tiểu thư nhà họ Lục, là người đã hoán đổi thân phận với nguyên chủ.]
Sắc mặt Thời Tịch vẫn không chút gợn sóng.
Trong ký ức, nguyên chủ từng gặp Lục Nhan, nhưng khi đó cô ta chẳng có chút gì giống với dáng vẻ xinh đẹp hào sảng bây giờ.
Vậy nên, Lục Nhan đến đây làm gì?
Thời Tịch không muốn để ý đến cô ta, vừa định vòng qua thì nghe hệ thống nói: [Ký chủ kích hoạt tuyến tình tiết thế giới, xin chú ý tiếp nhận.]
Thời Tịch khựng lại, ngay sau đó trong đầu hiện lên một đoạn kịch bản. Sau khi nguyên chủ chết, Lục Nhan cũng từng đến đây một chuyến.
Nhưng cô ta không gặp được người, trên đường trở về thì cùng Lục Minh Triết xảy ra tai nạn xe, từ đó nhà họ Lục càng xem nguyên chủ như ôn thần. Dù sau này biết nguyên chủ đã chết, cũng không ai thương tiếc.
Còn Lục Nhan vì vụ tai nạn đó mà phải nằm viện gần nửa tháng, quan hệ với vị hôn phu Trì Uyên cũng nhanh chóng tiến triển.
Vậy ra, Lục Nhan là nữ chính của thế giới này, còn nam chính là Trì Uyên. Cái chết của nguyên chủ lại chính là chất xúc tác cho chuyện tình cảm của họ.
Vậy lát nữa Lục Minh Triết cũng sẽ xuất hiện sao?
“Quả nhiên là cô, Lâm Thời Tịch.”
Lục Nhan từ trên cao đánh giá Thời Tịch một lượt, trong mắt là sự chán ghét và căm hận không thể giấu nổi.
“Cô là ai?”
Thời Tịch nhìn thẳng vào cô ta, cũng trực diện với cơn giận của đối phương.
Lục Nhan không trả lời: “Lâm Thời Tịch, nhà cô thật sự là âm hồn bất tán sao? Cha mẹ cô thì bám lấy tôi đòi tiền, còn cô thì lại đi lừa anh tôi.”
Ánh mắt cô ta dừng lại trên mặt Thời Tịch, giọng nói cực kỳ lạnh lẽo: “Cô không thấy ghê tởm à?”
Đối mặt với ác ý lớn như thế, Thời Tịch chỉ chớp mắt, ngược lại hỏi: “Ý cô là, tôi lừa anh cô, vậy tôi lừa kiểu gì?”
“Đừng giả vờ, cô tự biết rõ.”
“Tôi giả chỗ nào?”
“Cô đừng cãi chày cãi cối!”
“Ồ.”
Từ đầu đến cuối, giọng Thời Tịch đều bình thản, gương mặt còn hơi mang nét ngây thơ vô tội.
Lục Nhan mang khí thế hung hăng đến, kết quả nói câu nào cũng như đánh vào bông, càng khiến cô ta khó chịu. Cô ta nghiến răng nói: “Lâm Thời Tịch, tôi cảnh cáo cô, đừng có mà bám lấy anh tôi nữa, nếu không…”
Cô ta chưa nói hết, trong mắt đã lóe lên sát ý.
Cô ta mãi mãi không thể quên mười lăm năm sống ở nhà họ Lâm, khổ hơn cả địa ngục, suốt ngày bị đánh mắng, muốn ăn một bữa cơm cũng khó.
Cô ta hận nhà họ Lâm, càng hận Lâm Thời Tịch - kẻ đã cướp mất mười lăm năm hạnh phúc của mình.
Dù Lục Nhan đã nói ra những lời độc địa, nét mặt Thời Tịch vẫn rất nhạt: “Cô đừng vội uy hϊếp tôi, còn chưa nói rõ, tôi rốt cuộc đã bám lấy anh cô thế nào?”
Lại ném câu hỏi về phía Lục Nhan, quả nhiên khiến cô ta càng tức.
Nghiến răng nói: “Lâm Thời Tịch! Cô dùng mặt giả để livestream, lừa tiền anh tôi, chuyện xấu của cô lan truyền khắp nơi rồi! Còn dám giả vờ vô tội ở đây!”