Đêm 02 tháng 09, thành phố rải mưa nhẹ như những hạt pháo hoa lạc mùa. Nguyễn Minh Diệp ngồi một mình bên cửa sổ, mở laptop chấm dở bản thảo, bất ngờ màn hình nhòe đi, một con số đỏ rực hiện lên ở góc …
Đêm 02 tháng 09, thành phố rải mưa nhẹ như những hạt pháo hoa lạc mùa. Nguyễn Minh Diệp ngồi một mình bên cửa sổ, mở laptop chấm dở bản thảo, bất ngờ màn hình nhòe đi, một con số đỏ rực hiện lên ở góc phải: 0209. Một tiếng “tích” khẽ như mũi kim chạm vào bề mặt nước. Thứ âm thanh đó không hẳn đến từ loa; nó đến từ một khoảng trống trong l*иg ngực, nơi trái tim bất chợt hiểu rằng từ hôm nay sẽ có một con đường khác mở ra.
[Xin chào, Minh Diệp. Ta là Hệ Thống Sửa Mệnh 0209. Mục tiêu: Can thiệp vào những ngã rẽ khiến lịch sử rạn nứt vì bi kịch của những nhân vật được chỉ định. Vai trò của ngươi: mẫu thân của họ.]
Màn hình tối sầm, rồi lại sáng. Hàng chữ chạy như một đoạn thơ máy:
[Điểm đến: Những thế giới đã cũ nhưng vết thương còn mới.]
[Thân phận: Làm mẹ – người chắp vá những đường khâu vô hình.]
[Quy tắc cốt lõi: Không cưỡng bách lịch sử, chỉ mở cửa cho lựa chọn tự do.]
[Phần thưởng: Khi một đứa trẻ mỉm cười, thiên cơ tự khâu lại.]
“Vì sao là ta?” Minh Diệp hỏi.
[Vì trong từng câu chữ ngươi viết, luôn có một người mẹ đứng sau một đứa trẻ. Vì ngươi hiểu: Sinh mệnh không cần một kỳ tích vĩ đại, nó cần một bàn tay ấm.]
“Nhân vật được chỉ định đầu tiên là ai?”
[Lý Chiêu Hoàng.]
Mưa đêm bỗng ngừng. Vào khoảnh khắc pháo hoa ngày Quốc khánh năm nào chỉ còn trong ký ức cộng đồng, Minh Diệp đặt tay lên ngực và gật đầu. Ánh sáng 0209 nở ra như một cánh cửa. Ở bên kia, là tiếng trống canh, mùi gỗ sơn son, những vệt vàng của đèn l*иg chao trên mái ngói cổ.
“Đi thôi.” 0209 nói.
“Đi.” Minh Diệp đáp.
Và như thế, câu chuyện bắt đầu – không có chương, chỉ có một dải đường dài, nơi một người mẹ đi xuyên qua những thế giới để cài lại một chiếc cúc áo bị bung trên tấm áo số mệnh.