Nhưng cô không cam lòng chết trẻ. Là người có học thức, cô còn chưa kịp cống hiến gì cho đất nước.
“Tôi đồng ý. Nhiệm vụ là gì?”
Hệ thống: [Beep! Ký chủ xác nhận đồng ý. Bắt đầu nhiệm vụ sinh con.]
Hạ Tuệ: “…”
“Nhiệm vụ sinh con? Còn nhiệm vụ nào khác không? Tôi không muốn đẻ con đâu.”
Cô phản ứng ngay lập tức. Bản năng mách bảo cô phải chống lại.
Cô luôn sống theo nguyên tắc: Không kết hôn, không sinh con, giữ gìn nhan sắc, sống lâu bất tử. Cả đời chưa từng có ý định lấy ai, càng không định sinh con cho ai.
Huống chi thời buổi này ly hôn đầy rẫy, bạo lực gia đình, án mạng chồng gϊếŧ vợ không thiếu. Điều đó càng khiến cô tin rằng: Không kết hôn, không sinh con mới là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Hệ thống: [Ký chủ, hệ thống đã hoàn tất liên kết. Nếu cô từ chối, sẽ lập tức chết lại!]
[Ký chủ, hiện nay dân số loài người đang sụt giảm nghiêm trọng. Thậm chí tinh linh, yêu quái, cả đàn ông cũng bắt đầu sinh con rồi. Với khả năng sinh sản vượt trội như cô, việc đóng góp là điều tất yếu.]
Sợ cô hối hận, hệ thống lập tức chuyển sang chế độ nịnh hót.
Hạ Tuệ nghẹn lời: “Tinh linh, đàn ông?”
Thì ra truyện cổ không phải bịa! Cá chép tinh, yêu quả lựu giờ cũng tham gia vào công cuộc bảo vệ nòi giống nhân loại. Với tư cách một người trí thức, cô không thể ngồi yên nhìn nhân loại tuyệt chủng.
Chậc… Thời buổi này kiếm sống khó quá, ngay cả việc sống thôi cũng phải trả giá đắt.
Hạ Tuệ: “Thôi được, coi như vừa rồi tôi lỡ lời.”
So với việc chết, sinh con chẳng là gì. Hơn nữa, nhà cô còn có gen sinh đôi. Đẻ thì đẻ, khó gì đâu.
Hệ thống: […]
“Đại ca, chỉ cần cho tôi sống lại, bảo tôi sinh mấy đứa cũng được. Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”
Hạ Tuệ lập tức đổi giọng lấy lòng. Dù sao thì cái hệ thống này đang nắm quyền sinh sát của cô.
Hệ thống: [Tôi là hệ thống Nhiều Con Nhiều Phúc. Cô có thể gọi tôi là A Phúc.]
“Được rồi, A Phúc. Vậy tôi phải sinh bao nhiêu đứa? Sinh xong là được hồi sinh à?”
Hạ Tuệ có cảm giác mọi chuyện không hề đơn giản như lời giới thiệu.
A Phúc: [Sinh càng nhiều, phần thưởng càng lớn. Tuổi thọ cũng tăng theo. Thêm vào đó, nuôi dạy bọn nhỏ cũng sẽ nhận được thưởng.]
Hạ Tuệ tròn mắt, linh hồn suýt ngất: “Còn phải nuôi nữa hả?”
Cái nhiệm vụ này chắc phải làm tới Tết Congo.
A Phúc: [Dĩ nhiên. Gà mái đẻ xong còn biết ấp trứng, huống hồ là cô. Không thể chỉ đẻ mà không nuôi.]
Hạ Tuệ thở dài. Ừ thì sinh ra rồi, phải chịu trách nhiệm chứ còn sao nữa.