Thế giới 1 - Chương 1: Ánh trăng sáng của ông trùm âm hiểm

“Beep, beep, beep…”

Phòng chăm sóc đặc biệt.

Các thiết bị giám sát phát ra âm thanh chói tai, toàn bộ chỉ số sinh tồn lao dốc không phanh.

Hạ Tuệ bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, nằm bất động trong ICU suốt nửa tháng như một cái xác không hồn. Cô không thể cử động, nhưng ý thức vẫn còn mơ hồ hiện diện.

Bác sĩ điều trị chính cầm đèn pin kiểm tra đồng tử.

Đồng tử giãn rộng, không còn phản xạ.

“Báo người nhà đi: Bệnh nhân không qua khỏi.”

Hạ Tuệ muốn mở mắt, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không tài nào mở được.

“Mẹ kiếp, đúng là lang băm mà.”

“Bác sĩ ơi, tôi chưa chết hẳn đâu, còn cứu được mà.”

“Tôi không muốn chết! Đời tôi còn chưa bắt đầu mà! Không thể kết thúc lãng xẹt thế này được! Có ai không, cứu tôi với…”

Cô cố gắng kêu cứu trong tuyệt vọng, nhưng cơ thể mỗi lúc một lạnh băng, linh hồn dường như bị trói buộc trong bóng tối.

Ngay khoảnh khắc sau, linh hồn như được ai đó cởi trói, nhẹ bẫng tách khỏi thân xác.

Cô nhìn thấy chính mình nằm trên giường bệnh — thân xác ấy lúc này đã không còn chút sinh khí nào.

Các máy móc vẫn phát ra âm thanh “beep” đều đều, nhọn hoắt và chói tai.

“Xong thật rồi, mình chết rồi…”

Ngay khi cô nghĩ rằng bản thân sắp thành hồn ma vất vưởng, một giọng máy móc lạnh như băng vang lên trong đầu.

[Beep. Đang kết nối với ký chủ số 666…]



[Beep. Kết nối thành công!]

[Beep. Ký chủ số 666 – Hạ Tuệ, xin hỏi cô có muốn kích hoạt chế độ hồi sinh không?]

Hạ Tuệ nhắm chặt mắt, không cần nghĩ nhiều đã gật đầu ngay: “Mở đi, nhanh lên, tranh thủ lúc người chưa lạnh hẳn còn kịp.”

[Beep! Hệ thống bắt đầu khởi động!]

Giây tiếp theo, cô cảm thấy có một lực vô hình đẩy linh hồn mình trở lại thân thể. Các chỉ số sinh tồn trên thiết bị lập tức ổn định trở lại.

Vị bác sĩ vừa quay người bước ra vội vàng quay lại, kiểm tra thêm lần nữa, rồi kinh ngạc thốt lên:

“Thật là kỳ tích y học! Ý chí sống của bệnh nhân này mạnh kinh khủng.”

Hạ Tuệ thở phào nhẹ nhõm. Còn sống là còn hy vọng, cứ nằm được ngày nào hay ngày đó.

Nhưng còn chưa kịp nghỉ lấy hơi, giọng nói máy móc quen thuộc lại tiếp tục vang lên trong đầu.

[Ký chủ số 666, hệ thống vừa phát hiện thể trạng cô đang trong tình trạng suy kiệt nghiêm trọng. Để hoàn toàn hồi sinh, cô cần hoàn thành nhiệm vụ.]

“Nhiệm vụ gì?”

Hệ thống: [Chính xác. Hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ được tái sinh.]

Hạ Tuệ trợn mắt: “Biết ngay mà! Trên đời làm gì có chuyện bánh bao rơi từ trên trời xuống! Rõ ràng là một cái bẫy.”