Thế giới 1 - Chương 6: Mèo Con Dính Người (6)

Nuốt xong miếng bánh xuống, Tô Vân Yên bỗng ngẩn người.

Cô không bị nghẹn?

Trong lòng cô dấy lên một sự nghi hoặc. Chắc là do mình nhai kỹ quá rồi chăng?

Nghĩ vậy, cô lại cắn thêm một miếng nữa. Lần này, cô chỉ nhai qua loa vài cái rồi nuốt xuống. Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra: miếng bánh trôi tuột xuống dạ dày, cô vẫn hoàn toàn bình an vô sự.

Đôi mắt Tô Vân Yên bỗng chốc bừng sáng.

Lục Đồng Thương vẫn luôn im lặng quan sát cô từ bên cạnh, khuôn mặt không chút biểu cảm. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ánh mắt cô rực sáng lên vì vui sướиɠ, hàng lông mày anh dường như khẽ nhướng lên.

Dưới đôi mắt lấp lánh ấy, dường như ngay cả ánh trăng bạc ngoài kia cũng trở nên lu mờ.

"Màn thầu ngon đến thế sao?"

Yết hầu Lục Đồng Thương khẽ chuyển động. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh bỗng nhiên muốn nếm thử mùi vị của chiếc màn thầu khô khốc mà mình đã sớm chán ngấy kia.

Nghĩ là làm, anh cúi đầu, cắn một miếng ngay trên tay Tô Vân Yên.

Vẫn là vị bột mì khô khan quen thuộc, nhưng lần này lại thoang thoảng chút hương sữa ngọt ngào vương vấn, vô tình khiến chiếc màn thầu vô vị trở nên ngọt đến lạ lùng.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn Tô Vân Yên với nụ cười như có như không: "Mùi vị quả thực không tệ."

Tô Vân Yên gật đầu lia lịa. Đây thực sự là chiếc màn thầu ngon nhất, dễ nuốt nhất mà cô từng ăn trong đời. Lần vừa rồi cô chỉ nhai có mười mấy cái mà không hề bị nghẹn!

Trước đây, bất kể Tô Vân Yên ăn món gì, chỉ cần nhai dưới hai mươi lần là y như rằng sẽ bị nghẹn đến tắc thở.

Sau vài lần suýt chết, cô đã học được cách ngoan ngoãn chấp nhận số phận. Chỉ cần nhai thật nhiều, thật kỹ thì thức ăn sẽ không thể làm khó cô. Cũng vì thế mà tốc độ ăn uống của cô ngày càng chậm, một bữa cơm thường kéo dài hơn cả tiếng đồng hồ. May mà cô chẳng có bạn bè, nên cũng chẳng ai hối thúc.

Bao nhiêu năm qua, cô đã quen sống chung với sự xui xẻo ấy. Nào ngờ đâu cũng có ngày cô được trải nghiệm cảm giác chỉ nhai vài cái là đã nuốt trôi.

Tô Vân Yên vui sướиɠ thật sự, niềm hân hoan ấy lan tràn ra cả ánh mắt khi cô nhìn Lục Đồng Thương.

Sự vui vẻ không chút che giấu ấy khiến Lục Đồng Thương thoáng sững sờ. Dưới ánh trăng mờ ảo, trong đầu anh bỗng nảy sinh một ý niệm: "Thì ra, sự tốt đẹp chính là như thế này."

Thế nhưng, ý niệm ấy vừa mới chớm nở đã bị anh tàn nhẫn dập tắt.

Tốt đẹp ư? Những thứ tốt đẹp sinh ra là để bị hủy hoại. Kẻ nào mở miệng nói muốn bảo vệ cái đẹp, kẻ đó đích thị là ngu xuẩn.

Sắc mặt Lục Đồng Thương trầm xuống, anh hừ lạnh một tiếng.

Tô Vân Yên chẳng hiểu tại sao Lục Đồng Thương đang yên đang lành lại đột nhiên khó ở, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến niềm vui của cô.

Hóa ra hệ thống nói thật, tên phản diện này chính là cỏ may mắn của cô. Hiện tại chỉ cần ở cạnh anh, vận xui của cô đã giảm đi đáng kể. Vậy nếu cô hoàn thành nhiệm vụ cứu vớt anh, chẳng phải cô sẽ hoàn toàn thoát khỏi kiếp nạn "sao chổi" này ư?

Biết đâu chừng lúc đó mua vé số cào cũng trúng thưởng không chừng.

Tô Vân Yên vừa thả hồn tưởng tượng về một tương lai tươi sáng, vừa nhấm nháp từng miếng màn thầu nhỏ xíu, trên mặt hiện rõ nụ cười mãn nguyện.

Kết thúc bữa tối suôn sẻ nhất cuộc đời, khóe miệng cô cong lên, khuôn mặt lộ vẻ no đủ. Cô rúc vào lòng Lục Đồng Thương, hệt như một chú mèo con lười biếng và dính người đang tận hưởng vòng tay ấm áp của chủ nhân.

Sự ỷ lại của Tô Vân Yên rõ ràng đã vuốt ve cái tôi của Lục Đồng Thương, khiến khóe môi anh không tự chủ được mà cong lên.

Anh ôm cô nằm xuống, bàn tay to lớn xoa nhẹ mái tóc cô, trầm giọng ra lệnh: "Ngoan ngoãn ngủ đi."

"Vâng."

Tô Vân Yên phát ra một âm mũi mềm mại, tâm trạng cực tốt mà cọ cọ vào l*иg ngực rắn chắc của anh.

Trong không gian tĩnh mịch, cả hai dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

---

Sáu giờ sáng hôm sau.

Đồng hồ sinh học đánh thức Lục Đồng Thương đúng giờ thức dậy. Anh mở mắt, nhìn thiếu nữ đang ôm chặt lấy mình trong lòng, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Nếu là mọi ngày, giờ này anh đã ở bên ngoài rèn luyện thân thể. Nhưng hôm nay, vị thủ lĩnh tàn bạo của "Dã Lang" vậy mà lại phá lệ nằm lười trên giường, tham luyến chút hơi ấm từ người con gái bên cạnh.