Nguyên chủ hiện tại vẫn đang là nghiên cứu sinh, chuyên ngành theo học là Sinh học ứng dụng, chẳng có chút dây mơ rễ má nào với y học. Muốn tiếp cận Bạc Tử Mặc trên phương diện chuyên môn quả thực là khó như lên trời.
Chẳng lẽ cô phải tự bẻ gãy một cánh tay rồi tìm Bạc Tử Mặc cấp cứu sao?
Tô Vân Yên khẽ cau mày, cô thực sự không muốn dùng cái khổ nhục kế đau đớn này để thu hút sự chú ý của nhân vật phản diện chút nào.
Đúng là sầu não mà.
Tô Vân Yên khẽ thở dài một hơi, đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng nhiên đổ chuông.
Cô ấn nút nghe, đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói hào hứng của mẹ nguyên chủ.
"Yên Yên à, mẹ với ba con đi hưởng tuần trăng mật rồi. Ở nhà không có ai nấu cơm cho con, hay là con qua nhà con trai của chú Bạc ở vài hôm đi? Mẹ nói cho con biết nhé, con trai chú ấy đẹp trai cực kỳ luôn, hì hì hì."
Tô Vân Yên lười biếng ngáp một cái, dứt khoát từ chối: "Con không đi đâu."
"Yên Yên, con vẫn còn vương vấn cái cậu Tô Văn Hành kia hả? Con nói xem thằng đó có gì tốt đâu?"
"Sắp ba mươi tuổi đầu rồi mà vẫn chỉ là một bác sĩ phẫu thuật chính quèn. Đâu có được như con trai nhà chú Bạc, mới hơn hai mươi tuổi đã làm chủ nhiệm khoa rồi."
Tô Vân Yên bỗng cảm thấy thiết lập nhân vật này nghe quen quen, cô buột miệng hỏi: "Con trai của chú tên là gì vậy ạ?"
"Bạc Tử Mặc đó." Mẹ Tô nhanh nhảu nói: "Chính là mấy hôm trước, ba con đi đánh cờ trong công viên với người ta đó, xém chút nữa là đánh nhau to rồi, ha ha. Kết quả không đánh không quen biết, hai ông già lại trở thành bạn tốt của nhau luôn."
"Mẹ xem qua ảnh con trai ông ấy rồi, tướng mạo tuấn tú lắm!" Giọng mẹ Tô đầy vẻ hớn hở: "Yên Yên, con suy nghĩ kỹ đi, chàng trai trẻ đó soái hơn cái tên Tô Văn Hành kia gấp trăm lần."
Tô Vân Yên khẽ nhếch môi cười. Đây đúng là đạp mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được lại chẳng tốn chút công phu nào.
"Vâng ạ, con đồng ý."
Mẹ Tô dường như không ngờ Tô Vân Yên lại đồng ý nhanh như vậy, bà ngẩn người một chút rồi mới nói: "Vậy được, mẹ gửi địa chỉ qua cho con, con nhớ phải sống hòa thuận với người ta đấy nhé!"
"Mẹ hy vọng trước khi ba mẹ trở về có thể nghe được tin vui của con, hì hì hì..."
Mẹ Tô nói xong liền cúp máy.
Ngay sau đó, một tin nhắn địa chỉ được gửi đến WeChat của Tô Vân Yên.
Tô Vân Yên mân mê chiếc điện thoại trên tay, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc ý. Bây giờ thì cô chẳng cần phải vắt óc tìm cớ để tiếp cận Bạc Tử Mặc nữa rồi.
---
Cùng lúc đó, tại văn phòng của Bạc Tử Mặc. Anh cũng vừa nhận được tin nhắn WeChat từ mẫu thân đại nhân gửi tới.
[Mẹ với ba con và cả hai bác nhà bên ấy đi hưởng tuần trăng mật bốn người rồi. Con gái nhà chú Tô là Tô Vân Yên không có ai chăm sóc, mẹ bảo con bé qua nhà con ở tạm vài ngày, con nhớ chăm sóc người ta cho tốt đấy nhé.]
Đính kèm với tin nhắn này là một tấm ảnh.
Là ảnh của Tô Vân Yên.
Trong ảnh, Tô Vân Yên mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, đối diện với ống kính giơ tay tạo dáng chữ V. Tuy cô đang cười, nhưng trong ánh mắt lại phảng phất một nỗi bi thương khó tả.
Chỉ riêng tấm ảnh này thôi đã không phải là mẫu người Bạc Tử Mặc thích rồi.
Còn về việc anh thích mẫu người thế nào, thực ra chính bản thân anh cũng không rõ.
Bạc Tử Mặc vốn không thích có người lạ sống trong nhà mình. Anh lập tức gọi điện cho mẹ Bạc định từ chối, nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy, đoán chừng là bà ấy lại chạy đi đâu chơi bời rồi.
Anh khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia không vui.
Bạc Tử Mặc nhìn chằm chằm vào tin nhắn WeChat kia, ngón tay thon dài vô thức gõ nhẹ lên màn hình.
Tô Vân Yên... cái tên này nghe quen quen, hình như là bệnh nhân tự sát mới nhập viện hôm qua.
Anh tra cứu thông tin phòng bệnh của Tô Vân Yên, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Giờ phút này, Tô Vân Yên hoàn toàn không biết nhân vật phản diện mà mình đang ngày đêm mong nhớ đã chủ động đi tìm cô. Cô vẫn đang mải suy tính xem làm thế nào để di chuyển đến nhà anh một cách an toàn nhất.
Hiện tại cô căn bản không dám rời khỏi phòng bệnh nửa bước, chỉ sợ vừa bước chân ra ngoài cửa là sẽ bị ai đó tông trúng, hoặc xui xẻo hơn là bị kẻ xấu bắt cóc. Những tai nạn kiểu này đã xảy ra với cô quá nhiều lần rồi.