Ý thức Tô Vân Yên mơ hồ, chập chờn như ngọn đèn trước gió, chẳng rõ cô có nghe thấy lời tuyên bố bá đạo vừa rồi của Lục Đồng Thương hay không.
Những giọt nước mắt to như hạt đậu cứ thế lăn dài trên gò má, thấm ướt đẫm cả vạt áo trước ngực.
"Đau quá..." Tô Vân Yên không kìm được mà bật thốt lên tiếng kêu đau đớn.
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn bao bọc bản thân rất kỹ, đây là lần đầu tiên cô phải đổ nhiều máu đến thế.
Bàn tay nhỏ bé của cô bất chợt túm chặt lấy vạt áo Lục Đồng Thương. Đôi mắt đỏ hoe ngập nước, giọng nói nghẹn ngào pha lẫn tiếng nấc: "Đều tại anh cả..."
Nếu Lục Đồng Thương chịu đi cùng cô sớm một chút thì đã chẳng xảy ra cơ sự này.
Cô thầm thề, lần sau có đánh chết cô cũng không thèm đỡ thay anh nữa. Tuy nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Tô Vân Yên thừa hiểu, nếu thời gian có quay trở lại, cô vẫn sẽ lao ra đẩy Lục Đồng Thương.
Cô không thể để phản diện chết. Nhiệm vụ của cô là đến để cứu rỗi anh, cô bắt buộc phải hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ có như vậy cô mới có thể đổi đời, mới có thể may mắn hơn một chút...
Trong cơn mê man, Tô Vân Yên tựa đầu vào l*иg ngực rắn chắc của Lục Đồng Thương, hàng mi khẽ run rẩy rồi từ từ khép lại.
Lục Đồng Thương mím chặt môi, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Trên người anh vương vất những vết máu loang lổ, thậm chí trên khuôn mặt tuấn mỹ cũng bị bắn vài giọt máu đỏ tươi.
Bộ dạng anh lúc này chẳng khác nào một sát thần vừa bước ra từ núi xác biển máu. Những người có mặt tại hiện trường, không một ai dám đứng ra cản đường, thậm chí ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lục Đồng Thương cứ thế bế Tô Vân Yên rời đi, bỏ lại sau lưng bữa tiệc hỗn loạn đã bị hủy bỏ giữa chừng.
Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán, kẻ đoán già đoán non xem đây là tai nạn hay âm mưu, người lại tò mò về thái độ đặc biệt mà Lục Đồng Thương dành cho Tô Vân Yên.
Mỗi người một tâm tư, tiệc tan, ai về nhà nấy.
...
Ở một diễn biến khác, Lục Đồng Thương đã đưa Tô Vân Yên về đến nhà.
Thân phận của anh khá nhạy cảm, thời điểm này không tiện xuất hiện tại bệnh viện công, nên anh quyết định đưa cô về nhà để tự mình xử lý vết thương.
Cũng may là vết thương của Tô Vân Yên chỉ nhìn qua thì có vẻ kinh khủng, máu chảy nhiều nhưng không tổn thương đến gân cốt, không nhất thiết phải đến bệnh viện.
Tô Vân Yên đã hôn mê. Lục Đồng Thương lấy hộp cứu thương chuyên dụng ra, cẩn thận từng chút một xử lý các vết cắt trên người cô.
Sau khi băng bó xong các vết thương ở cánh tay và bắp chân, động tác của Lục Đồng Thương bỗng dừng lại.
Tuy lúc nãy có lớp váy che chắn, nhưng anh không dám chắc bên dưới lớp vải kia liệu có còn vết thương nào bị bỏ sót hay không.
Lục Đồng Thương nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, trầm giọng nói: "Tôi cần kiểm tra xem trên người em còn vết thương nào khác không."
"Sẽ phải cởϊ qυầи áo ra một chút."
Dừng một giây, anh lại tự biên tự diễn: "Em không nói gì, tôi coi như em đã đồng ý."
Nhận được sự "ngầm đồng ý" từ người đang hôn mê, Lục Đồng Thương chậm rãi kéo khóa chiếc váy xuống.
Tiếng dây kéo trượt xuống vang lên khe khẽ. Trong khoảnh khắc, cảnh xuân kiều diễm hiện ra trước mắt, kí©h thí©ɧ mạnh mẽ thị giác và dây thần kinh của anh.
Lục Đồng Thương hít sâu một hơi, yết hầu trượt lên xuống liên tục, trong lòng bỗng dâng lên sự căng thẳng khó tả.
Cảm giác lúc này khiến anh thấy mình chẳng khác nào một chàng trai mới lớn lần đầu biết yêu, vừa hồi hộp vừa kích động, tựa như đang chuẩn bị làm một việc gì đó trọng đại lắm.
Đây hoàn toàn không giống anh chút nào. Lục Đồng Thương mím môi, cố gắng gạt bỏ tạp niệm để tập trung xử lý vết thương cho Tô Vân Yên.
Đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt qua làn da mịn màng như lụa, khiến cơ thể Tô Vân Yên trong cơn mê cũng vô thức run nhẹ.
Xúc cảm ấm áp, mềm mại từ đầu ngón tay truyền đến, mang theo một luồng điện tê dại len lỏi thẳng vào tim Lục Đồng Thương.
Anh rũ mắt, che giấu sự u tối đang cuộn trào nơi đáy mắt.
Bất luận thế nào, người con gái này cũng phải là của anh.
Xem ra, kế hoạch của anh cần phải đẩy nhanh tiến độ hơn nữa.
Lục Đồng Thương lẳng lặng ngắm nhìn Tô Vân Yên. Du͙© vọиɠ chiếm hữu từ sâu thẳm tâm hồn đang trỗi dậy mạnh mẽ, gần như ngưng tụ thành thực chất, bao trùm lấy cả căn phòng.
Vào lúc Tô Vân Yên còn chưa hay biết gì, Lục Đồng Thương đã âm thầm đóng dấu chủ quyền lên người cô, coi cô là vật sở hữu riêng biệt của mình.
Trong màn đêm tĩnh mịch, dã tâm của người đàn ông đang điên cuồng sinh sôi, nảy nở.