Thế giới 1 - Chương 10: Lôi Chồng Cô Ra Đây Cho Tôi Xem Mặt Chút Nào (10)

Bị ánh mắt tĩnh lặng như nước của Tô Vân Yên nhìn chằm chằm, Kỷ Vi Vi bỗng cảm thấy chột dạ, trong lòng dấy lên cảm giác kỳ quái.

Nhưng rất nhanh, cô ta lắc đầu, nén sự khó chịu ấy xuống đáy lòng.

Cô ta nhìn Tô Vân Yên, mím môi cười khẩy: "Tô Vân Yên, cô nói xem, cô còn trẻ như vậy, sao lại vội vàng lấy chồng thế?"

Đã thế lại còn lấy một tên nông dân quê mùa.

Kỷ Vi Vi này tuyệt đối sẽ không bao giờ gả cho loại người chân lấm tay bùn. Mục tiêu của cô ta là phải trở thành phu nhân tổng tài quyền quý.

Bệnh viện nơi Kỷ Vi Vi làm việc là một bệnh viện tư nhân nổi tiếng nhất nhì Kinh Thị. Những người có thể nằm viện ở đó nếu không phú thì cũng là quý. Nếu cô ta leo lên được chức y tá trưởng, cơ hội tiếp xúc với giới thượng lưu sẽ càng nhiều hơn.

Kỷ Vi Vi đã tính toán đâu ra đấy. Người đến khám bệnh kiểu gì chẳng có những thiếu gia trẻ tuổi giàu có, đẹp trai. Mà cho dù không có, thì anh chị em, cha mẹ của họ chắc chắn cũng sẽ lui tới bệnh viện. Đến lúc đó, cô ta hoàn toàn có thể lợi dụng chức vụ để tạo mối quan hệ, biết đâu lại câu được rể vàng.

Chính vì ôm ấp tham vọng đổi đời ấy, đường đường là sinh viên tốt nghiệp đại học danh tiếng, Kỷ Vi Vi mới chấp nhận chui vào làm một cô y tá nhỏ bé.

Lúc này đây, nhìn Tô Vân Yên trước mặt, sự mỉa mai trong mắt Kỷ Vi Vi càng đậm thêm vài phần.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cô ta vẫn phải cay đắng nhận ra rằng, Tô Vân Yên dù là khuôn mặt hay vóc dáng đều vượt trội hơn cô ta rất nhiều.

Cô ta thực sự không hiểu, tại sao một đóa hoa nhài như Tô Vân Yên lại cam tâm tình nguyện cắm bãi phân trâu, đi lấy một gã nông dân?

Trong mắt Kỷ Vi Vi giờ đây chỉ thấy dãy nhà trệt lụp xụp trước mặt, hoàn toàn quên mất một sự thật rằng Tô Vân Yên bị ép đi liên hôn, và đối tượng liên hôn lại chính là Lục gia – gia tộc giàu nhất Kinh Thị.

Nghe những lời châm chọc của Kỷ Vi Vi, hàng mi Tô Vân Yên khẽ run.

Đây chính là nữ chính trong truyền thuyết sao?

Tầm nhìn hạn hẹp, lòng dạ hẹp hòi, không chịu được khi thấy người khác tốt đẹp hơn mình. Sự mỉa mai trần trụi trong ánh mắt kia đã phá hủy hoàn toàn nét đẹp trên gương mặt cô ta.

Kỳ thực Kỷ Vi Vi trông không hề tệ, cô ta sở hữu khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn của một mỹ nhân. Tuy làn da có hơi ngả vàng nhưng thắng ở chỗ sạch sẽ, không tì vết. Một gương mặt sáng sủa như vậy, lẽ ra cũng thu hút được không ít sự chú ý.

Tô Vân Yên vô thức đưa tay lên sờ má mình. Cảm giác mềm mại, mịn màng truyền đến từ đầu ngón tay khiến cô yên tâm hơn đôi chút.

Ít nhất thì da dẻ cô vẫn rất đẹp.

Từ lúc xuyên đến thế giới này, cô còn chưa kịp soi gương ngắm nhìn bản thân kỹ lưỡng. Trong suy nghĩ đơn giản của Tô Vân Yên, chỉ cần không quá xấu, mặt mũi không đầy tàn nhang là đã tốt lắm rồi.

Thấy Tô Vân Yên lơ đễnh sờ mặt, sự ghen tị trong mắt Kỷ Vi Vi càng bốc lên ngùn ngụt.

"Tô Vân Yên, chồng cô đâu? Lôi ra đây cho tôi xem mặt chút nào."

Vừa nói, Kỷ Vi Vi vừa xăm xăm đi về phía cánh cửa đóng kín kia.

Tô Vân Yên giật mình hoàn hồn. Thấy Kỷ Vi Vi sắp đẩy cửa, cô vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Anh ấy không có ở trong đó đâu, cô đừng vào."

Lời nói này lọt vào tai Kỷ Vi Vi lại biến thành một sự che giấu vụng về. Cô ta càng chắc chắn rằng chồng của Tô Vân Yên đang ở trong đó, và chắc hẳn gã nông dân ấy quê mùa đến mức Tô Vân Yên không dám để người khác nhìn thấy.

Kỷ Vi Vi bỏ ngoài tai lời cảnh báo, dồn sức đẩy mạnh cánh cửa.

Những cánh cửa ở đây trước giờ đều khóa trái, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao lại không khóa. Bị Kỷ Vi Vi đẩy mạnh như thế, cánh cửa gỗ lập tức bật mở.

Khoảnh khắc cánh cửa mở toang, mọi ánh mắt trong sân đồng loạt đổ dồn về phía Kỷ Vi Vi.

Kỷ Vi Vi đứng chết trân tại chỗ. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn đập tan những suy đoán nông cạn của cô ta.

Đây rõ ràng không phải là cái sân nhỏ của một gã nông dân nghèo hèn.

Người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm kia, chỉ riêng chiếc đồng hồ đeo trên tay anh thôi cũng đã có giá trị lên đến cả vài triệu tệ.

Tim Kỷ Vi Vi đập thình thịch liên hồi. Cô ta cảm giác như mình vừa vô tình nhìn thấy một bí mật động trời, một kho báu bị giấu kín.

Khi cô ta còn chưa kịp mở miệng thốt lên lời nào, cánh cửa đã bị ai đó đóng sầm lại một cái "Rầm".

Một lúc lâu sau, Kỷ Vi Vi mới quay đầu lại nhìn Tô Vân Yên. Ánh mắt cô ta rực lửa, đầy vẻ tham lam và tò mò: "Người ở bên trong là ai vậy?"