Nhuyễn Nhuyễn bị đè xuống đất, bất lực giãy giụa, kêu gào Lâm Yến Chi và Cố Tín Nhiên đến cứu.
Bọn họ càng nhìn càng thấy hưng phấn, hai người đè cô lại, tên cầm đầu trong số đó thẳng tay lột áo khoác của Tiêu Nhuyễn Nhuyễn ra, bàn tay hư hỏng chuẩn bị kéo quần cô xuống.
Lúc Lâm Yến Chi quay về, tình cảnh trước mắt khiến hốc mắt anh đỏ lên.
Bảo bối anh nâng niu trong lòng bàn tay, không nỡ chạm vào lại bị đám cặn bã này đối xử như thế.
Nghe tiếng thiếu nữ yếu ớt gọi tên mình cầu cứu, Lâm Yến Chi giận dữ đến mức muốn gϊếŧ người.
Người qua đường Ất: “Ha ha ha, la tiếp đi! La lớn lên! Có la khản cổ cũng không có ai cứu mày đâu! Hôm nay cho bọn anh biết mùi thiên kim tiểu thư thế nào đi! Ái chà chà! Nhìn làn da mịn màng của ả đi, đúng là cực phẩm nhân gian mà!”
Thấy Lâm Yến Chi đã về, hai tên đứng canh vừa xắn tay chuẩn bị đánh nhau, vừa khıêυ khí©h anh.
Người qua đường Giáp: “Úi chao! Tụi anh sợ quá! Ui? Em gái nhỏ! Đây không phải là anh Yến Chi của em sao, để bọn anh cho nó biế tay đã!”
Lâm Yến Chi: “Tụi mày buông cô ấy ra!”
Lâm Yến Chi: “Tốt nhất tụi mày cút ngay đi, không thì đứng trách tao ra tay quá nặng.”
Người qua đường Ất: “Lâm Yến Chi, mày thể hiện cái thá gì? Mày chỉ được cái đẹp mã, có sẵn của nả, còn lại thì có đách gì, sáu anh em tao không chơi nổi một mình mày chắc? Mày biết điều đi cho đỡ đau khổ.”
Lâm Yến Chi: “Bớt nói nhảm đi! Ra tay là biết!”
Người qua đường Giáp: “Các anh em, xông lên, hôm nay chúng ta mạnh tay một trận, đợi khi cầm tiền thưởng ra ngoài, xem ai dám hó hé với chúng ta!”
Lâm Yến Chi: “Hừ, một đám khốn nạn ngu dốt! Tụi mày không biết tao là ai mà đã dám ngạo mạn như vậy rồi! Để tao xem tụi mày còn mạng mà xài tiền hay không!”
Hai bên giương cung bạt kiếm, đại chiến lập tức bùng nổ, mặc dù khả năng đánh đấm của nam chính không tệ, nhưng một người khó địch đám đông, đám người kéo tới cũng có sức khỏe rất tốt.
Dĩ nhiên Lâm Yến Chi cũng nhận ra, anh quay đầu hét lên với Tiêu Nhuyễn Nhuyễn.
Lâm Yến Chi: “Nhuyễn Nhuyễn, em chạy về hướng đông, đi tìm Cố Tín Nhiên, ở cạnh anh ta đi!”
Nhuyễn Nhuyễn: “Anh Yến Chi, vậy còn anh thì sao?”
Lâm Yến Chi: “Không cần lo cho anh, một mình anh xử lý được, em đi nhanh đi, đừng làm anh phân tâm, xong xuôi anh sẽ đi tìm hai người, đi mau lên!”
Nhuyễn Nhuyễn: “Được! Anh Yến Chi! Anh phải cẩn thận! Nhuyễn Nhuyễn ở đấy đợi anh!”