Hệ thống làm công hỏi: [Vì sao các anh cứ thích đi chọc vào nhóm đối chiếu vậy?] Những ký chủ từng tung hoành chiến trường, gu thẩm mỹ vượt thời đại đồng loạt trả lời: [Vì đối đầu với nhân vật chính, …
Hệ thống làm công hỏi: [Vì sao các anh cứ thích đi chọc vào nhóm đối chiếu vậy?]
Những ký chủ từng tung hoành chiến trường, gu thẩm mỹ vượt thời đại đồng loạt trả lời: [Vì đối đầu với nhân vật chính, bọn tôi chính là dân chuyên nghiệp.]
Hệ thống: [...]
Im lặng, im lặng chính là Cambridge của đêm nay.
Ngày trước, bọn họ làm công việc phản diện chẳng coi ai ra gì, chín giờ đi làm, năm giờ tan ca, quanh năm không nghỉ. Giờ bị trói buộc với hệ thống làm công, cuối cùng cũng có ngày được nghịch thiên đổi mệnh!
Hệ thống làm công đúng như tên gọi của nó, sinh ra đã hoàn toàn phù hợp với khí chất của các phản diện (cũ). Chỉ cần hoàn thành vài tâm nguyện còn dang dở của những nhân vật nhỏ bé, độ khó nhiệm vụ giảm hẳn, gần như là dưỡng già sớm. So với thời phải lao lực suốt ngày trước kia, cuộc sống hiện tại đúng là nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Làm công thì có thể xấu xa đến mức nào chứ? Cùng lắm là trong lúc an hưởng tuổi già, bệnh nghề nghiệp thỉnh thoảng tái phát mà thôi.
Nhìn những "nhóm đối chiếu" bị số phận vùi dạp, hoàn cảnh thê thảm, nào là thiếu gia giả bị gia tộc vứt bỏ, thế thân đáng thương bị lợi dụng, công cụ nhân bị vắt kiệt giá trị.
Như vậy mà chịu được sao?
Linh hồn phản diện bùng cháy hừng hực!
Cứu! Nhất định phải cứu! Phản diện bị nhân vật chính làm chết thì thôi đi, chứ đã làm làm công rồi sao có thể trơ mắt nhìn đồng loại chết mà không cứu?
Sát hại? Không tồn tại! Đây là vấn đề liên quan đến KPI và tôn nghiêm của phản diện (cũ) đấy!
Hệ thống làm công: [Ký chủ đột nhiên tràn đầy động lực là chuyện tốt, nhưng cách các anh làm việc... có phải có chỗ nào đó không đúng không?]
Thế giới một: [Vợ là thiếu gia giả thuộc nhóm đối chiếu] (Đã hoàn thành).
Hệ thống: [Đừng nhặt bừa người hôn mê ven đường, lỡ nhặt phải nhóm đối chiếu có thân thế phức tạp thì phiền lắm.]
Ai đó vác mỹ nhân dưới đất lên: [Tiện tay thôi.]
Hệ thống không hiểu: [Như vậy có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ sao?]
Ai đó: [Bao ổn.]
A few moments later...
Ký chủ nhà mình đè thiếu gia giả lên giường.
Hệ thống: [Đây là cái mà anh gọi là "có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ" đó hả?]
Công hồ ly tinh, bản chất tản mạn, thủ đoạn ác liệt × Thụ cao lãnh như hoa trên đỉnh núi, tu vô tình đạo, lạnh nhạt (phiên bản tiền kiếp hiện tại).
Thế giới hai: [Vợ là thế thân Bạch Nguyệt Quang] (Đã hoàn thành).
Hệ thống: [Nguyện vọng của nguyên chủ là sống sót, phải tránh xa ân oán thị phi.]
Ai đó mua về phản diện tương lai: [Muốn sống thì đổi lãnh đạo thử xem.]
Hệ thống không hiểu: [Làm vậy là có thể sống sót sao?]
Ai đó: [Bao ổn.]
A few moments later...
Ký chủ nhà mình thản nhiên bước vào căn phòng sương mù lượn lờ, khép cửa lại.
Hệ thống: [Đây là cái anh gọi là "chỉ đổi ông chủ đi làm" thôi đó hả?]
Đại sư huynh tông môn lạnh nhạt như băng, nói chuyện không coi ai ra gì, thỉnh thoảng độc miệng × Thế thân rơi từ địa vị cao xuống, thân thế thê thảm.
Thể lực của đại sư huynh... cực kỳ tốt.
Thế giới 3: [Vợ là nam phụ công cụ]
Công: Nam sinh đại học bề ngoài giả ngoan ngoãn, đờ đẫn, thực chất lòng dạ độc ác, ra tay tàn nhẫn.
Thụ: Tổng tài đa tình phong lưu, thiếu yêu thương.
Mãi về sau, khi hệ thống tận mắt chứng kiến ký chủ nhà mình trêu chọc rồi lừa về từng "bà xã" như thế nào, cuối cùng mới hoàn hồn nhận ra, niềm tin suốt bao năm qua của mình... rốt cuộc đã đặt nhầm chỗ.
Này này này!
Đừng để sắc đẹp mê hoặc!
Dù không còn là phản diện thì trong thời gian làm việc cũng cấm yêu đương đó nhé!