Sự cố bất ngờ lần này khiến họ đứng chung một chiến tuyến. Từ “chúng ta” trong miệng Chu Tước làm trái tim Diệp Thiệu Quân rung động, l*иg ngực tràn ngập một dòng nhiệt ấm áp.
Hắn liếc nhìn Chu Tước, sau đó ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương trên đầu Vệ Trữ.
Cả hắn và Vệ Trữ đều có gia thế không tầm thường, mà Vệ Trữ lại là con một trong nhà. Nếu cha mẹ nhà họ Vệ điều tra việc này, chắc chắn sẽ liên lụy đến Chu Tước.
Chu Tước không quyền không thế, cũng không có bất kỳ chỗ dựa nào. Chỉ cần một lời ra lệnh từ họ, Chu Tước có thể biến mất khỏi thế giới này.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Diệp Thiệu Quân tối lại, hắn nhìn Chu Tước, trầm giọng nói: “Vệ Trữ chỉ bị ngất, không chết. Nhưng bây giờ tôi cần đưa cậu ta đến bệnh viện. Em cứ ở yên trong nhà, giả vờ như chúng ta chưa từng đến đây. Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ tìm em.”
Lời nói này rõ ràng cho thấy Diệp Thiệu Quân đã quyết tâm tự mình gánh vác toàn bộ sự việc. Chu Tước ngẩn người nhìn hắn, dường như bị sự hy sinh của hắn làm cảm động.
Cậu cắn nhẹ môi dưới, rồi từ trong chiếc áo khoác thò ra một bàn tay với những khớp xương rõ ràng, nhẹ nhàng đặt lên vai Diệp Thiệu Quân.
Ngay sau đó, cậu nghiêng người về phía trước, hôn lên môi Diệp Thiệu Quân.
Đó là một nụ hôn cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng lại mang đến cho Diệp Thiệu Quân một rung động chưa từng có, khiến cả trái tim hắn mê muội.
Vì nụ hôn này của Chu Tước, hắn sẵn sàng đánh đổi tất cả, dù là tiền đồ của bản thân, thậm chí là cả sinh mệnh.
[Đinh! Giá trị tình yêu của Diệp Thiệu Quân tăng 5, hiện tại giá trị tình yêu đạt 100.]
Chu Tước ngồi trở lại, nhìn hắn, cong môi mỉm cười nói:
“Diệp Thiệu Quân, cảm ơn cậu.”
Diệp Thiệu Quân nghĩ rằng cậu đang cảm ơn vì hắn đã che giấu chuyện này, lòng ngẩn ngơ, rất muốn bất chấp tất cả mà hôn cậu lần nữa. Nhưng hắn kiềm chế, lo rằng Chu Tước vừa suýt bị Vệ Trữ xâm phạm, chắc chắn đang sợ hãi.
Hắn chăm chú nhìn Chu Tước, ánh mắt tràn đầy tình yêu rực cháy, dịu dàng dặn dò: "Lát nữa em tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ sớm một chút, biết chưa?”
Chu Tước lặng lẽ nhìn hắn xử lý sạch sẽ vết máu trên sàn, nâng Vệ Trữ đang bất tỉnh lên để chuẩn bị rời đi, mới khẽ “Ừ” một tiếng.
Diệp Thiệu Quân đã bước tới cửa, không kìm được quay đầu lại nhìn cậu một lần nữa.
Chu Tước với mái tóc đen dài ngang vai vẫn đang nhìn hắn, đôi mắt đào hoa còn vương dấu vết của những giọt nước mắt, khóe mắt hồng hồng trông có phần đáng thương, nhưng lại mang thêm một tia mê hoặc quyến rũ. Đôi môi khẽ mím, nở một nụ cười nhàn nhạt, phảng phất như ẩn chứa ý vị mơ hồ.
Giống như lần đầu tiên Diệp Thiệu Quân nhìn thấy cậu, lười biếng mà xinh đẹp, mê hoặc đến mức khiến người ta như lạc mất cả linh hồn.
Sau khi nghe tiếng cửa khẽ khàng đóng lại, Chu Tước vẫn ngồi yên tại chỗ một lúc, rồi mới uể oải đứng dậy.
Chiếc áo khoác trên người trượt xuống, để lộ thân thể trắng ngần như ngọc. Những vết đỏ đậm nhạt trên cơ thể cậu trông sống động và quyến rũ, chỉ tiếc rằng chúng ẩn mình trong căn phòng không một ai ngắm nhìn.
Cậu lấy từ tủ đầu giường một hộp thuốc lá và bật lửa được đặt tùy ý, rút ra một điếu, châm lửa, rồi ngồi xổm bên mép giường, nhìn chằm chằm vào vết máu trên sàn, vừa thờ ơ cắn điếu thuốc.
Tàn thuốc màu xám từ đầu điếu thuốc rơi xuống, phủ lên những vết máu đã dần khô cạn. Chu Tước chậm rãi hút hết điếu thuốc, sau đó tùy tiện dập tàn thuốc lên vết máu loang lổ.
Cậu đứng dậy bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy đầy bồn dần hòa lẫn với những giai điệu vui vẻ cậu khẽ ngân nga.
------
Sau giờ ngọ, ánh nắng chiếu lên người ấm áp, khiến tinh thần trở nên lười biếng. Vào thời điểm này, phòng tập thể thao thường rất ít người, chủ yếu là các thành viên có lịch hẹn cố định với huấn luyện viên riêng.
Chu Tước quẹt thẻ bước vào phòng tập, liếc qua đại sảnh trống rỗng rồi đi thẳng đến phòng thay đồ mà không dừng bước.
Khi thay xong bộ đồ tập thể hình và bước ra, cậu nhìn thấy một người đang đứng trước cửa phòng huấn luyện viên.
Người này có ngoại hình trẻ trung, tuấn tú, dáng vóc cực kỳ cân đối. Bộ quần áo bó sát tôn lên đường nét cơ bắp rắn chắc nhưng mượt mà, không hề quá lực lưỡng, trông chẳng thua kém gì người mẫu nam.
Anh đang chăm chú nhìn về phía cửa phòng thay đồ. Khi thấy Chu Tước bước ra, anh khẽ gật đầu ra hiệu, rồi đi vào trước.
Chu Tước theo sau, mỉm cười chào hỏi: “Huấn luyện viên, hôm nay chúng ta tập gì?”
Người được gọi là huấn luyện viên, Hạ Dặc, đóng cửa lại, ánh mắt lướt qua người Chu Tước một lượt, sau đó theo thói quen hỏi.
“Hôm qua sau khi về có chỗ nào đau nhức không? Hôm nay thế nào?”
“Hôm qua hơi mỏi một chút, nhưng hôm nay thì không có gì đáng ngại.”
“Ừ, vậy hôm nay thử tăng cường độ xem sao, nếu không chịu nổi thì nói với tôi.”
“Được.”
Hạ Dặc là huấn luyện viên thể hình, tốt nghiệp đại học và đã làm việc tại phòng tập được hai năm. Tuổi thật của anh còn nhỏ hơn Chu Tước, nhưng vì tính cách trầm ổn, anh trông có vẻ cẩn thận và đáng tin cậy.
Anh không nói nhiều, chỉ lên tiếng khi hướng dẫn Chu Tước làm mẫu các động tác, ánh mắt luôn giữ đúng mực, không nhìn quá nhiều. Cách anh nhìn Chu Tước cũng chẳng khác gì cách anh đối xử với các thành viên khác.
Chu Tước đã tập với anh được một tháng, cũng coi như quen thuộc. Sau một giờ, Chu Tước thở hổn hển nói: “Mệt quá, tôi muốn nghỉ một chút.”
Hạ Dặc liếc nhìn đồng hồ trên tường, nhắc nhở:
“Nghỉ năm phút uống nước.”
Chu Tước “Ừ” một tiếng, nhưng không ngồi dậy ngay, mà vẫn nằm trên dụng cụ tập, một tay đặt lên trán đẫm mồ hôi, tay kia buông thõng, cong ngón tay khẽ chạm vào góc áo của Hạ Dặc, giọng lười biếng thân mật lẩm bẩm.