Thế giới 1 - Chương 34

Rõ ràng đó là dáng vẻ của Diệp Thiệu Quân!

Tại sao?

Diệp Thiệu Quân rõ ràng đã làm những chuyện đáng xấu hổ với Chu Tước, vậy tại sao Chu Tước vẫn ẩn giấu gương mặt nghiêng của hắn trong bức họa?

Chẳng lẽ...

[Đinh! Giá trị hắc hóa của Vệ Trữ tăng 20, hiện tại giá trị hắc hóa là 100.]

Điện thoại trong túi rung lên hồi lâu. Chu Tước cắn điếu thuốc, mãi đến khi dập tắt tàn thuốc mới lấy điện thoại ra và bắt máy.

“Alo? Vệ Trữ, tôi đang ở ngoài đợi cậu.”

Khi Vệ Trữ tìm thấy Chu Tước, cậu đang ngồi trên bậc thang bên cửa hông, hút điếu thuốc thứ hai. Đôi môi hồng nhạt cắn tàn thuốc trắng muốt, làn khói trắng mờ mịt bao phủ khuôn mặt mỹ lệ của cậu, như thể sắp tan biến.

Vệ Trữ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm một lúc, quên mất mình định nói gì.

Chu Tước nghiêng đầu nhìn cậu ta trước, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, khóe môi cong lên nụ cười, đôi mắt đào hoa lấp lánh rực rỡ, mỉm cười hỏi: “Sao vậy?”

Vệ Trữ nghẹn lời một lúc lâu, không nói ra được cảm giác trong lòng là gì. Khi mở miệng, giọng cậu ta lại bình tĩnh đến lạ:

“Người trong tranh của cậu là Diệp Thiệu Quân sao?”

Chu Tước dường như đã đoán trước được cậu ta sẽ hỏi câu này, không hề phủ nhận.

“Đúng vậy.”

“Tại sao?”

Trái tim Vệ Trữ như bị cứa một nhát, cậu ta không kìm được mà nắm chặt tay Chu Tước, đau buồn chất vấn:

“Không phải cậu hận hắn sao? Hắn đã làm những chuyện như vậy với cậu, tại sao cậu còn vẽ hắn trong tranh? Tại sao!”

Điếu thuốc trong tay Chu Tước rơi xuống đất trong cơn chất vấn dữ dội. Ngón tay cậu co lại, cổ tay bị Vệ Trữ siết chặt, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Giọng nói run rẩy của cậu tràn đầy nỗi khó chịu và phẫn hận, xen lẫn một chút mờ mịt không biết phải làm sao:

“Tôi… Tôi đương nhiên hận hắn, nhưng chỉ khi nhìn thấy hắn, tôi mới có linh cảm. Tôi cũng không biết tại sao lại như vậy, tôi…”

Vệ Trữ biết rõ linh cảm quan trọng thế nào đối với một nghệ sĩ. Nghe xong, cậu ta sững sờ, khó tin nhìn Chu Tước.

Chu Tước cụp mi mắt, khóe môi cong lên vẫn kiều diễm, nhưng không hiểu sao lại trông thật bi thương.

Cậu căm hận Diệp Thiệu Quân, nhưng không thể phủ nhận Diệp Thiệu Quân quan trọng với cậu đến nhường nào.

Trên con phố ồn ào, xe cộ qua lại như nước, tiếng người náo nhiệt, nhưng giữa hai người họ lại là một mảnh tĩnh lặng. Vệ Trữ cứng đờ nhìn cậu, thần sắc trống rỗng.

Chu Tước liếc nhìn cậu ta, nhưng như bị chạm phải nỗi đau, vội vàng né tránh ánh mắt.

Cậu đột nhiên đứng dậy, đẩy tay Vệ Trữ đang nắm chặt mình ra. Đối phương dùng sức rất mạnh, cậu phải tốn không ít sức mới gỡ từng ngón tay ra, trên cổ tay trắng nõn đã lưu lại những vết đỏ sâu hoắm.

“Vệ Trữ, tôi phải về nhà suy nghĩ lại cho kỹ. Cậu cũng mau về đi.”

Nói xong, Chu Tước lướt qua cậu, vội vã đi ra ven đường đón một chiếc taxi. Khi Vệ Trữ định thần lại và muốn giữ cậu lại, chiếc taxi đã phóng đi mất dạng.

Vệ Trữ nhìn chằm chằm hướng Chu Tước biến mất, trên mặt phủ một tầng sương mù.

Ngồi ở ghế sau taxi, Chu Tước ngoảnh đầu nhìn lại hướng dần trở nên mơ hồ, rồi thở phào một hơi. Cậu lười biếng tựa vào ghế, chống cằm nở nụ cười.

Vệ Trữ đã bị công lược thành công, vậy nên giờ cậu ta cũng không còn giá trị nữa.

Tiếng nhắc nhở giá trị tình yêu đạt tối đa của tài xế phía trước vang lên trong đầu. Chu Tước liếc nhìn tài xế qua gương chiếu hậu, người đang liên tục ngoái đầu lại, rồi kéo vành mũ xuống thấp hơn.