Thế giới 1 - Chương 20

Chu Tước cười rồi nói: “Đương nhiên rồi, nếu cậu không ngại chia sẻ, chúng ta tất nhiên có thể làm bạn.”

Diệp Thiệu Quân bất ngờ hỏi lại: “Tại sao tôi lại phải ngại?”

Lúc này, họ đã chạy đến trước cửa phòng của Chu Tước. Chu Tước vừa lục tìm chìa khóa trong túi để mở cửa, vừa nửa đùa nửa thật trả lời: “Tôi nhìn ra được các cậu có một vòng tròn cố định, mà tôi chỉ là người ngoài, không cùng một thế giới với các cậu.”

“Nhưng người trong vòng tròn ấy mỗi năm đều thay đổi, chẳng phải cậu cũng quen biết Vệ Trữ đó sao?”

Căn phòng Chu Tước thuê phù hợp cho một người ở, thiết kế theo dạng bản chuẩn, chỉ cần liếc mắt một cái là gần như có thể thấy toàn cảnh. Nói thẳng ra, nơi này không thể nào so sánh được với bất cứ bất động sản nào mang danh nghĩa của Diệp Thiệu Quân, thế nhưng hắn vẫn khen ngợi: “Cậu sắp xếp rất ổn, nhà nhìn đẹp lắm.”

“Đều là do chủ nhà trước bố trí sẵn rồi, không phải công lao của tôi đâu.”

Chu Tước đặt túi xuống đất, thay dép lê xong thì ngồi xổm trước tủ giày lục tìm, sau đó lấy ra một đôi dép lê mới tinh, vừa tháo bao bọc vừa nhìn hắn, giải thích: “Đây là dép lê dự phòng, có thể sẽ hơi chật với cậu, nếu mang không vừa thì cũng đừng cố.”

Tư thế cậu ngồi xổm trên đất rất ngoan ngoãn, hơi hơi ngẩng đầu lên như vậy khiến Diệp Thiệu Quân có thể thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt cậu, cùng với phần ngực phẳng lặng lộ ra từ chiếc áo rộng thùng thình — làn da căng mịn, đường cong uyển chuyển.

Diệp Thiệu Quân, phong lưu thành tính, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ không mấy đứng đắn, suýt nữa thì phản ứng không nên có cũng bộc phát.

[Đinh! Giá trị tình cảm của Diệp Thiệu Quân tăng 10, hiện tại là 70.]

Diệp Thiệu Quân vươn tay nhận lấy đôi dép từ tay cậu, trong khoảnh khắc lướt qua sườn mặt Chu Tước, mu bàn tay khẽ chạm nhẹ một chút, hành động tự nhiên như không.

“Để tôi đem đi vứt cho.”

Chu Tước dường như không hề để tâm, xách hai cái túi đi thẳng vào bếp.

Đứng yên ở cửa cho đến khi tâm trạng ổn định lại, Diệp Thiệu Quân mới nhấc chân bước vào, đứng ở phòng khách quan sát bố cục căn phòng.

Nói chung, nơi này khá bình thường, đúng như lời Chu Tước nói là hơi bừa bộn. Ví dụ như một góc ghế sofa còn vắt một chiếc thảm lông nhỏ, trên bàn trà cũng có mấy món đồ ăn vặt đang ăn dở, gạt tàn thì đầy tàn thuốc.

Diệp Thiệu Quân nhìn một lúc, sau đó cầm lên ly nước trên bàn trà, chỗ môi Chu Tước từng đặt, uống một ngụm.

Trong bếp, Chu Tước sắp xếp lại đống đồ vừa mua, rồi cắt ít trái cây bỏ vào đĩa, đi ra hỏi: “Tôi cắt táo với đào, cậu có không thích ăn không?”

Điểm mà Chu Tước thích nhất ở căn phòng này là khu vực trước cửa sổ sát đất, cũng là nơi cậu thường ngồi vẽ. Lúc này, Diệp Thiệu Quân đang đứng trước giá vẽ xem tranh, nghe vậy liền ngẩng đầu, mỉm cười trả lời: “Tôi ăn được hết.”

Nói xong, hắn lại hỏi: “Mấy bức này đều là cậu vẽ sao?”

Chu Tước gật đầu, mang đĩa trái cây đặt lên bàn trà rồi đi về phía hắn, giải thích: “Tôi với Vệ Trữ định tham gia một cuộc thi mỹ thuật, nên đang lên ý tưởng cho tác phẩm dự thi. Nhưng vẫn chưa có linh cảm gì, vẽ ra cũng không ưng ý lắm.”