Ngọc Phù đối với điều này không hề bất ngờ. Vị Nhị phu nhân này xuất thân là thứ nữ, nên đặc biệt để ý đến tôn ti, quy củ.
Người ta thường càng thiếu cái gì thì càng muốn khoe khoang cái đó, cũng càng để ý đến cái đó.
Bà ta vì muốn làm một từ thê hiền mẫu mà thậm chí còn có thể chủ động nạp thϊếp cho phu quân mình, nói đi cũng phải nói lại, nữ nhân này tâm cơ mưu tính đều không thiếu.
Chỉ tiếc là...
"Chủ tử, Đại phu nhân vừa cho người mang đến một ít quần áo, trang sức và mấy nha hoàn cho biểu tiểu thư, nói là để tạ lỗi vì chuyện biểu tiểu thư bị kinh động ở cửa Hầu phủ lúc trước."
Cảm nhận được vẻ mặt hơi kinh ngạc của Từ Tú Viện bên cạnh, đáy mắt Ngọc Phù lóe lên một tia sáng u tối.
Xem ra, là vị thế tử Hầu phủ này đã ra tay rồi nhỉ.
Ngay cả nha hoàn của Đại phòng cũng nhân cơ hội gửi đến, quả nhiên là một người hành sự chu toàn, không chút sơ hở.
Hầu phủ này quả thật là nơi tàng long ngọa hổ, thú vị thật đấy.
Lão phu nhân của Hầu phủ đã đến tuổi an dưỡng tuổi già. Kể từ khi giao quyền quản gia cho đại tức phụ, bà không còn quan tâm đến những chuyện phiền phức trong phủ nữa.
Hằng ngày bà chỉ ăn chay niệm Phật, ngay cả quy củ các tức phụ phải đến thỉnh an sớm tối, bà cũng miễn cho họ nếu có thể.
Nhưng Nhị phu nhân lại muốn đưa Ngọc Phù đến trước mặt lão phu nhân một vòng, qua đó cũng để cho người trong phủ biết Ngọc Phù đã được ra mắt bề trên.
"Ngọc Phù ra mắt lão phu nhân!"
Khi Ngọc Phù được Nhị phu nhân đưa đến trước mặt vị lão phu nhân của Hầu phủ này và duyên dáng hành lễ, không ai ngờ rằng cô nương đến từ Giang Nam này lại không hề có chút dáng vẻ rụt rè nào, ngược lại tư thái ung dung, giọng nói trong trẻo như oanh vàng xuất cốc, cất tiếng vấn an vị lão phu nhân đang ngồi ở vị trí cao nhất.
Nàng không tự ti cũng không kiêu ngạo, thần thái cũng không hề tỏ ra sợ sệt, ngược lại thái độ đĩnh đạc, phóng khoáng này lại càng khiến nàng thêm đáng yêu.
Lão phu nhân tay lần tràng hạt, vừa nhìn đã biết là một vị trưởng bối hiền từ. Bà cười tươi nhìn Ngọc Phù, vẫy tay gọi nàng lại gần, sau khi xem xét kỹ lưỡng một hồi, trên mặt lại nở một nụ cười thân thiết.
"Đứa bé này trông thật xinh đẹp, là điệt nữ của con à?" Bà dùng giọng điệu ôn hòa nhìn sang Nhị phu nhân: "Đúng là một đứa trẻ đáng yêu."
"Cái thân già này của ta, không ngờ cuối đời còn có thể nhìn thấy một đứa trẻ xinh xắn như vậy, nhìn thôi cũng thấy vui lòng."
"Sau này phải đưa nàng đến đây nói chuyện với ta nhiều hơn nhé!"
Ngọc Phù mím môi khẽ cười, không trực tiếp đáp lời, trong hoàn cảnh này cũng không đến lượt nàng trả lời.
"Mẫu thân, người cũng quá khen rồi." Nhị phu nhân cười nói: "Đứa trẻ này làm sao có thể so sánh với các tiểu thư trong phủ được. Con chỉ là thấy nàng cô đơn, sau khi tỷ tỷ qua đời trong nhà cũng không ai chăm sóc, nên mới đặc biệt đón nàng đến đây."
"May mà mẫu thân từ bi, đồng ý cho con cưu mang nàng, Ngọc Phù và con không biết phải cảm tạ thế nào cho đủ."
"Nói gì vậy, đây là làm việc thiện, ta sao có thể phản đối, huống hồ lại là một đứa trẻ tốt như vậy." Bà vỗ vỗ tay Ngọc Phù, lại ân cần hỏi thêm vài câu xem nàng ở trong phủ có quen không: "Có muốn gì thì cứ nói với di mẫu của con, đã vào Hầu phủ rồi, sau này cũng là người một nhà, mọi người vui vẻ náo nhiệt mới tốt."
Lão phu nhân nói một lúc thì lộ vẻ mệt mỏi, nhưng bà không có ý tiễn khách, ngược lại còn hỏi một nha hoàn thân cận bên cạnh: "Vài ngày nữa là Tết Trùng Dương rồi phải không."
Không đợi nha hoàn này trả lời, bà lại nói với Nhị phu nhân: "Đến lúc đó mọi người trong nhà đều có mặt, thì giới thiệu đứa trẻ Ngọc Phù này cho mọi người, để Hầu gia và bọn họ đều nhận mặt, tránh cho ngày thường không quen biết nhau, lại gây ra va chạm."