Thế Giới 1 - Chương 20: Biểu tiểu thư trà xanh của Hầu phủ

Trong chốc lát, mọi người nhìn nha hoàn Thanh Liễu mày thanh mắt tú nhưng có phần hống hách này đều cảm thấy thật đáng ghét.

Thanh Liễu cũng bị người ta nhìn đến không được tự nhiên. Nàng ta chỉ làm theo quy củ của Đại phu nhân, nào có ngờ được đám tôi tớ của Nhị phu nhân này phản ứng chậm như vậy, xung quanh đã vây kín người rồi mà họ vẫn bình tĩnh được.

Xe ngựa từ từ rời khỏi cửa chính. Ngồi trong xe, Ngọc Phù khẽ lau nước mắt, khiến mấy nha hoàn, bà tử vội vàng an ủi, hoàn toàn quên mất ban đầu họ cũng đã xem thường vị họ hàng xa của Nhị phu nhân này.

"A Phù, vừa rồi ngươi biết thế tử của Hầu phủ cũng vừa về nên mới cố tình làm vậy đúng không?" A Ly hỏi.

Ngọc Phù ngược lại khẽ sững sờ, sau đó ánh mắt hơi lóe lên.

Thì ra "đại biểu ca" của nàng lại về vào đúng lúc này, quả là trời giúp nàng.

Nếu đã vậy, thì nàng càng phải diễn cho tốt vở kịch này.

Thế tử của Bình Dương Hầu phủ, Đường Quân Tu, xuất hiện ở đây hoàn toàn là một sự trùng hợp. Hắn không nhìn thấy khoảnh khắc rèm xe của Ngọc Phù bị vén lên, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại có thể từ những lời bàn tán xôn xao của người qua đường mà nhận ra sự bất mãn của đám đông đối với việc Hầu phủ bắt nạt một cô nhi.

Thậm chí, khi xe còn cách một con phố dài, hắn đã cảm nhận được không khí gần Hầu phủ có gì đó không ổn.

Bắt nạt... cô nhi?

Nam nhân ngồi trong cỗ xe ngựa sang trọng lúc này đặt cuốn sách trong tay xuống, ra lệnh cho tùy tùng Minh An bên cạnh: "Đi xem có chuyện gì."

Minh An xuống xe dò hỏi một lúc, rồi nhanh chóng quay trở lại, dăm ba câu đã bẩm báo lại đầu đuôi câu chuyện cho thế tử.

Đường Quân Tu khẽ chau mày, trầm ngâm một lát. Dù hắn không biểu cảm gì, nhưng khí thế trầm ổn, bình tĩnh, tâm cơ hơn người. Tuy trong lòng không vui nhưng vẻ mặt lại không để lộ ra quá nhiều điều khác thường, đến mức gã tùy tùng bên cạnh cũng không đoán được thái độ của chủ tử rốt cuộc là thế nào.

"Đi thôi, về phủ trước rồi nói."

Hắn biết tính tình của mẫu thân mình, tuy ngày thường quản lý Hầu phủ cũng đã quen cao cao tại thượng, kiêu ngạo hống hách, với Nhị phòng và Tam phòng lại càng không mấy hòa thuận, nhưng bà sẽ không làm ra chuyện hồ đồ như vậy.

Bây giờ mọi người bàn tán xôn xao, chẳng phải là để lại điều tiếng cho người ta sao!

Mẫu thân e là lại bị ai đó xúi giục rồi!

Đường Quân Tu xoa xoa mi tâm, vừa từ ngự thư phòng diện kiến Thánh thượng trở về, hắn khó tránh khỏi cảm thấy có chút mệt mỏi.

Dù sao ai cũng biết thế tử của Bình Dương Hầu phủ tuổi trẻ tài cao, giống như Bình Dương Hầu, đều được Thánh thượng tin tưởng và trọng dụng, Bình Dương Hầu phủ cũng vì thế mà có được địa vị như ngày hôm nay ở kinh thành.

Nhưng cây cao thì đón gió, khó tránh khỏi bị người khác ghen ghét.

Trong mắt Đường Quân Tu, chuyện hậu viện của mẫu thân cũng không phải là chuyện nhỏ. Huống hồ Hầu phủ bây giờ vẫn chưa phân gia, cả một gia đình lớn sống chung khó tránh khỏi có va chạm, nhưng nếu trị gia không nghiêm, cũng sẽ bị Ngự sử dâng tấu chỉ trích.

Nhưng nói cho cùng, vẫn là do mẫu thân xử sự quá nóng vội.

"Cho người đi tìm hiểu lai lịch và tình hình gần đây của vị Ngọc tiểu thư này, đồng thời cho người xử lý đám hạ nhân gác cổng!"

Là một người con, những chỗ mẫu thân làm chưa đủ, chưa đúng, hắn tự nhiên cần phải bù đắp cho bà.

Vì quy củ của hậu viện, hắn tự nhiên không thể trực tiếp trừng phạt nha hoàn thân cận của mẫu thân, nhưng đám hạ nhân gác cổng làm việc không chu toàn, đến mức thu hút người qua đường vây xem, tự nhiên cần phải gϊếŧ gà dọa khỉ, để cho những kẻ khác biết hậu quả của việc làm ăn tắc trách.

"A Phù, vị thế tử kia đã vào phủ, đang đi về phía chính phòng!" A Ly là thần điểu, thần thức bao trùm toàn bộ Hầu phủ, tự nhiên biết Đường Quân Tu lúc này đang ở đâu, đã làm những gì.