Một giọt sương long lanh trượt dài trên phiến lá xanh biếc, rồi khẽ rơi xuống gương mặt nữ tử đang say ngủ dưới gốc cây.
Dường như bị giọt sương đánh thức, hàng mi dài của nàng khẽ run, rồi từ từ mở ra đôi mắt đẹp long lanh như nước hồ thu, vẫn còn vương nét mơ màng của giấc mộng mới tàn.
Đây là một nữ tử đẹp đến nao lòng, lại vô cùng quyến rũ.
Mái tóc dài đen như mực, óng ả soi bóng người tựa dòng suối buông xõa. Ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, dung nhan tựa đóa sen tuyết vừa hé nở, làn da tựa mỹ ngọc toả nhu quang.
Một chú chim xanh biếc nhỏ vỗ cánh bay đến đậu trên vai nàng, quyến luyến cọ nhẹ vào má nàng, rồi lại bay lượn trước mặt, đôi mắt bé nhỏ ánh lên vẻ quan tâm.
Nụ cười dịu dàng khẽ nở trên môi Ngọc Phù, ngón tay thon dài tựa ngọc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của chú chim.
"A Ly, ngươi lại đến thăm ta à?" Vừa cất lời, giọng nói của nàng đã trong trẻo uyển chuyển, yêu kiều động lòng người.
Nữ tử này, quả thực không một chỗ nào không đẹp, không một đường nét nào không tinh tế. Từng cử chỉ của nàng đều làm say đắm lòng người, tựa như ngọc đẹp phát sáng, mang một sức quyến rũ toát ra từ tận cốt tủy, dường như nàng sinh ra đã là một tuyệt thế yêu cơ mang họa cho quốc gia.
Thế nhưng, khí chất của nàng lại vô cùng trong sáng chính trực, ánh mắt lại càng trong trẻo thản nhiên.
Vì vậy, vẻ yêu mị bẩm sinh của hồ tộc hòa quyện cùng khí chất thanh khiết chính trực của bản thân nàng, lại càng khiến nàng có một sức hút khôn tả.
Nàng chính là cửu vĩ bạch hồ duy nhất còn sót lại của hồ tộc - Ngọc Phù.
Cửu vĩ hồ sinh ra đã có sức quyến rũ trời ban, huống hồ nàng còn tu luyện ra được đủ chín đuôi, càng khiến người ta thần hồn điên đảo, mê hoặc chúng sinh, ngay cả người trên thiên đình cũng khó lòng chống cự.
"A Phù, ta nghe được một tin ở thiên đình, Chiến Thần Tư Tĩnh muốn hủy hôn ước với Cửu công chúa. Giờ Cửu công chúa đang khóc lóc kể lể với Thiên Đế và Thiên Hậu, nghe nói hai người họ đã náo loạn cả thiên cung."
Giọng của chú chim xanh mang theo chút hả hê: "Ngọc Phù, cuối cùng thì Chiến Thần cũng không chịu nổi tính khí của Cửu công chúa rồi nhỉ!"
Nó lại bay quanh Ngọc Phù hai vòng, rồi trong tiếng cười khẽ của nàng, nó đậu lại trên vai nàng, trong lòng thầm nghĩ, với nhan sắc và khí chất của Cửu công chúa, làm sao có thể so sánh được với Ngọc Phù tỷ tỷ.