Lời này thật sự chạm đến tâm ý của ai đó ở đây. Chỉ có Chu Mộ Uyển hơi nhíu mày, rồi lập tức lấy cây quạt che khoé miệng lại.
Trưởng công chúa cũng tò mò, huống chi trong trường hợp này chỉ ra chào hỏi mọi người thì cũng không tính thất lễ, vì thế bình phong trước mặt Ngọc Mặc đã bị các thị nữ gỡ xuống.
Khi Ngọc Mặc tiến lên hành lễ với Trưởng công chúa, chân dung của cô đã hiện ra trước mặt mọi người.
Giờ phút này, đừng nói là tất cả mọi người, ít nhất hai chữ to lập tức hiện lên trong lòng mọi nam nhân ở đây, rồi nhấn xuống một câu: Mỹ nhân! Thật là mỹ nhân.
Dáng người thanh mảnh uyển chuyển, như trúc như lan, làn da càng trong vắt như ngọc, ánh sáng như hoa lưu chuyển, mặt mày như được một họa sĩ tài hoa vẽ tỉ mỉ, không một chút tì vết.
Điều hiếm có nhất là cô toát lên vẻ tao nhã và cao quý. Nếu không biết xuất thân của cô, có lẽ dù có nói cô là một công chúa cũng sẽ có người tin tưởng ngay.
“Ngươi chính là lục tiểu thư của nhà họ Lâm?”
“Vâng, Ngọc Mặc tham kiến Trưởng công chúa, tham kiến Huyên Dương quận chúa."
Ngay cả giọng nói cũng dịu dàng dễ nghe, như tiếng đàn vang vọng khắp mặt nước, đẹp đến mức không diễn tả thành lời.
Nhiều người đều mang tâm trạng kích động, chỉ có Huyên Dương quận chúa, nàng nổi giận, vẻ đẹp của Ngọc Mặc khiến cho nàng cũng là một nữ tử vừa ghen ghét, vừa cực kỳ khó chịu. Nàng nhịn cơn giận rồi cười, hơi nhướn mày: "Nghe nói ngươi chỉ là thứ nữ của nhà họ Lâm, phải không?"
Việc công khai chỉ ra thân phận con vợ lẽ của cô trong trường hợp như này, đơn giản chỉ là muốn nhục nhã cô, nhưng Ngọc Mặc lặng lẽ cụp mắt và trả lời: "Vâng!"
Cô dường như không có chút xấu hổ hay ngượng ngùng nào trên khuôn mặt, nhưng mặt mày buông xuống như nước mùa thu vẫn khiến nhiều người sinh ra lòng thương hoa tiếc ngọc.
Thứ nữ thì sao chứ? Là thứ nữ mới tốt, một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy rất thích hợp cưới về nhà làm mỹ thϊếp. Nếu thân phận quá cao, e rằng sẽ khó mà cầu hôn, rất nhiều người trong lòng đều nghĩ như vậy.
Đương nhiên cũng có người cảm thấy không vui, ví dụ như người đang có mặt ở đây Dương Ninh Hầu thế tử, hắn ta vốn cho rằng Lâm Ngọc Mặc là của mình, phụ thân của hắn ta cũng đã sớm "chào hỏi" Lâm lão gia. Tuy còn chưa hạ tiểu định với Trấn Quốc Công phủ, nhưng nhà họ Lâm hẳn là đã biết mới đúng.
Sao còn cho cô đến yến hội như thế này? Còn có Lâm Ngọc Mặc này, chẳng lẽ cô không biết thân phận của mình nên điệu thấp hành sự sao?