Chu ma ma cúi người xuống, thì thầm vào tai Lưu thị: “Tìm mấy vυ" già quen thuộc trông chừng, sau đó bảo Vương công tử tự mình đến phòng chứa củi, chỉ cần gạo nấu thành cơm rồi, lục tiểu thư dù có mọc cánh cũng khó mà trốn thoát.
Về phần Dương Ninh Hầu phủ, dù sao còn chưa đến cửa hạ định, tam tiểu thư và tứ tiểu thư cũng có một vạn người đến làm mai coi như có cơ hội. Dù có là thiên phi, nhà ai mà không vui khi đổi thứ nữ lấy đích nữ? Ngay cả lão gia cũng chỉ hơi quan tâm cuộc hôn nhân này, ai gả ai cưới ông ta cũng không đặt ở trong lòng."
Lưu thị gật đầu liên tục, nụ cười dần hiện rõ trên môi: "Quả nhiên vẫn là ngươi có chủ ý. Tối nay ngươi lén gửi tin này đến nhà họ Vương, thành bại đều dựa vào động thái này."
Ngọc Mặc im lặng ngẩng đầu nhìn trời. Gia tộc này, nhất là NPC đại phu nhân thật xấu xa, bà ta đúng là người có lòng dạ đen tối.
Cửa phòng chứa củi kẽo kẹt mở ra, Ngọc Mặc nhảy dựng lên. Không thể nào nhanh như vậy, mới vừa bàn bạc xong, tên Vương Đại Ngốc kia đã ở đây rồi sao? Không thể nào, cô không hề tua nhanh.
Trong phòng chứa củi tối tăm vù một tiếng đột nhiên sáng bừng lên. Một nha hoàn xinh xắn với hai búi tóc đang đứng trước mặt Ngọc Mặc, đôi tay khoanh trước ngực, dáng người mảnh khảnh nhưng toát lên khí chất phi phàm.
Đúng lúc Ngọc Mặc cảm thấy bầu không khí vô cùng kỳ dị, tiểu nha hoàn liền cười gian tà: "Em út đáng thương ơi, anh buồn chán muốn đến xem em chơi trò chơi thế nào, ai ngờ em chơi tệ đến vậy?"
Tư thế này, vẻ mặt này, nụ cười này, giọng điệu này, Ngọc Mặc suýt nữa bật cười: "Anh hai?"
Vào lúc này, manh mối khiến cô khó hiểu đột nhiên trở nên sáng tỏ...
"Hôm nay chính anh là người đẩy Lâm Ngọc Cầm từ phía sau phải không?"
“Đương nhiên, anh chỉ giúp em vào lúc quan trọng thôi..."
Ngọc Mặc cảm động, tam tỷ chơi trò chơi xuyên không chỉ biết đi nghỉ dưỡng không giúp được gì, tứ tỷ thì hướng dẫn qua video chat, nhưng thường không đủ để cứu vãn tình hình trước mắt, chỉ có nhị ca xuyên không vào đây làm tiểu nha hoàn...
Đợi đã, nha hoàn...
“Anh hai, anh hy sinh quá lớn rồi.” Ngọc Mặc nhìn anh với ánh mắt kì lạ.
Ngải Tư Thản Nại trong bộ dạng tiểu nha hoàn, thản nhiên xoa tóc Ngọc Mặc: " Có chuyện gì sao? Anh chỉ đến xem thôi, mấy ngày nữa sẽ đi, trước đây anh hai còn xuyên không thành ma thú, thậm chí còn biến thành bộ xương khô để giải trí, bây giờ chỉ đóng vai tiểu nha đầu, không có gì đâu.”
Ngọc Mặc lại lần một nữa cảm thấy người nhà của mình đều là thiên tài.