“Anh nghỉ ngơi cho tốt.”
Chần chừ một lúc, Sư Diệc vẫn dịu giọng nói ra một câu. Nói xong, cậu lập tức rời khỏi phòng của Sharp. Vì bước đi quá vội, cậu không thấy được Gayan hơi ngẩn người ra, hàng lông mày khẽ nhíu lại, một biểu cảm mà ngay cả bản thân Gayan cũng không nhận ra là mình đã vô thức buông lỏng.
Cùng lúc đó...
Sharp đang trên đường quay lại lấy đồ, dừng bước ở hành lang cách đó không xa.
Sharp chưa bao giờ nghe thấy Sư Diệc dùng giọng điệu như vậy khi nói chuyện với ai. Thiếu niên đứng lặng ở cửa rất lâu, mãi đến khi ép bản thân phải đè nén cảm xúc khó chịu trong lòng xuống, hắn mới quay về phòng mình.
Những chuyện này, Sư Diệc hoàn toàn không hay biết.
Cậu chỉ lặng lẽ trở về gian phòng thuộc về nguyên chủ, sau đó nhìn xuống cổ tay mình, nơi đang đeo một chiếc vòng tay.
Đây là thứ mà những người kia đã đeo cho cậu ngay giây đầu tiên khi cậu tiến vào thế giới này.
Sư Diệc không rõ chiếc vòng này có công dụng gì, chỉ biết họ dặn rằng chiếc vòng có thể áp chế một vài đặc tính đặc biệt nào đó của cậu, và cậu không được tùy tiện tháo xuống.
Bằng không, nhiệm vụ của cậu có khả năng sẽ trở nên cực kỳ khó khăn.
Hơn nữa, tác dụng của chiếc vòng này cũng không ổn định, nghe nói ở một thời điểm nào đó, nó có thể mất đi hiệu lực bất cứ lúc nào.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng tay kia, Sư Diệc thu hồi ánh mắt của mình, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
Khác hẳn với những gì đám nhà khoa học từng tưởng tượng, Sư Diệc với thân phận là một NPC, lại sở hữu đầy đủ ký ức của chính mình.
Trong các trò chơi truyền thống, NPC có nhiều dạng khác nhau: Có loại chỉ đơn thuần là người qua đường, có loại chuyên phát nhiệm vụ cho người chơi, cũng có loại sẽ trở thành đồng đội sát cánh bên họ.
Còn Sư Diệc, cậu là một NPC thuộc tuyến cốt truyện chính. Cậu không phải nhân vật trong phó bản, mà là nhân vật then chốt trong mạch nhiệm vụ chủ tuyến. Nói chính xác hơn, cậu nên được xem như Boss cuối cùng ẩn giấu.
Chỉ là, thân phận Boss này của cậu đến nay vẫn chưa bị bất kỳ người chơi nào phát hiện. Nhiệm vụ chuyên biệt liên quan đến cậu cũng chưa từng được mở ra.
Bởi vậy, trên thực tế, Sư Diệc đến giờ vẫn chưa từng gặp một người chơi thực sự nào cả.
Quá khứ của Sư Diệc vô cùng đơn điệu và nhàm chán.
Sau khi hồi tưởng một chút về những tình tiết trong tiểu thuyết, tính toán thời gian, cậu đợi đến lúc Sharp nói chuyện xong với người phụ trách chiêu sinh mới rời khỏi phòng nguyên chủ.
Lúc này cũng vừa vặn là giờ cơm trưa.
Cô nhi viện mà bọn họ đang ở chiếm diện tích rất nhỏ, Sư Diệc chỉ cần đi vài phút đã đến khu nhà ăn.
Giống như các dãy phòng khác trong cô nhi viện, nhà ăn cũng là một gian nhà tăm tối, ánh sáng mờ mịt. Những đứa trẻ ăn mặc lôi thôi, ngồi lặng lẽ trên ghế của mình. Tuy ai cũng ngoan ngoãn, nhưng trên gương mặt lại chẳng hề có lấy một nụ cười thực sự, chỉ toàn những biểu cảm cứng đờ, trống rỗng như bị mất sạch cảm xúc.
Ánh mắt Sư Diệc dừng lại trên người Gayan, người cũng đang ngồi ăn cơm như bao đứa trẻ khác, rồi cậu chậm rãi bước tới, biểu hiện vô cùng phù hợp với thiết lập nhân vật ban đầu của nguyên chủ.
Trong nguyên tác, nguyên chủ vẫn luôn tận lực lấy lòng Gayan, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại, nguyên chủ chưa bao giờ đạt được mục đích, mà ngược lại chỉ khiến Gayan ngày càng chán ghét nguyên chủ.
Giống như hiện tại, rõ ràng trên mặt Sư Diệc là nụ cười ôn hòa, nhưng ngay khoảnh khắc cậu nhìn rõ phần cơm trên bàn, lớp ngụy trang ấy liền không thể duy trì được nữa.
Nét cười trên môi trở nên gượng gạo. Trong đôi mắt của thiếu niên có gương mặt xinh đẹp ấy, lộ ra vài phần chán ghét.
Cậu hơi nâng cằm, chiếc cổ trắng ngần mảnh mai như thiên nga lộ ra theo động tác ấy, toát lên khí chất cao ngạo bẩm sinh. Dù giọng nói vẫn nhẹ và lạnh lùng, nhưng lại mang theo một chút khó chịu không hề che giấu.