Chương 12

Người vừa đủ điều kiện trúng tuyển và bị loại ra chính là vai chính thụ.

Lúc này, Sư Diệc vừa chăm chú nhìn quả cầu thủy tinh đang phát ra ánh sáng mãnh liệt, vừa hơi nhíu mày: "Không, tôi không phải là người đến để tham gia kiểm tra tuyển sinh kia, tôi đến vì chuyện khác."

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, đúng lúc này thì "Chính chủ" cũng vừa vặn chạy tới nơi. Đó là một thiếu niên có khuôn mặt còn phảng phất vẻ non nớt, thở hổn hển nói: "Xin chào, tôi là người trước đó đã đăng ký tham gia buổi khảo hạch. Thật xin lỗi, vì có việc gấp nên tôi không kịp đến buổi tuyển sinh trực tiếp. Nhưng tôi thật sự rất hy vọng có thể trở thành học sinh của quý học viện."

"Cậu… không phải tới tham gia khảo hạch?" Thanh niên kia liếc nhìn Sư Diệc, rồi lại quay sang nhìn thiếu niên vừa chạy đến, ngập ngừng hỏi: "Cậu mới là người thực sự muốn tham gia khảo hạch?"

Sau khi thấy Sư Diệc gật đầu xác nhận, giữa hàng lông mày của người thanh niên kia lộ ra một chút do dự: "Nhưng thông tin và thành tích của cậu đã được ghi nhận rồi, không thể huỷ bỏ được nữa. Tất cả hồ sơ của thí sinh đều sẽ được gửi lên tổng bộ của học viện. Theo quy định, cậu chắc chắn sẽ bị tổng bộ yêu cầu nhập học."

Học viện Đế Đô luôn có quy trình tuyển sinh nghiêm ngặt, không cho phép bất kỳ sai sót nào. Nhưng đồng thời, nếu xảy ra chuyện bất ngờ nằm ngoài dự liệu, muốn sửa đổi lại thì vô cùng khó khăn. Nghĩ đến quy định "Hễ ai tham gia tuyển sinh và trúng tuyển thì nhất định phải báo danh vào học viện", ánh mắt Sư Diệc khẽ cụp xuống.

Khi người kia hỏi cậu đến đây để làm gì, Sư Diệc chỉ lắc đầu, sau đó rời khỏi.

Tình huống này hoàn toàn vượt xa dự đoán của Sư Diệc. Nếu cứ để tiếp tục thế này, vai chính thụ sẽ không thể vào được học viện Đế Đô. Mà điều này sẽ dẫn đến hàng loạt hiệu ứng dây chuyền: Sharp sẽ không thể trở nên mạnh mẽ, không có cơ hội gặp gỡ vai chính công, như vậy, Sư Diệc cũng mất đi khả năng để xô ngã vai phản diện này.

Nguyên chủ trong cốt truyện đúng là có vào được học viện Đế Đô.

Nhưng không phải thông qua tuyển chọn bình thường. Mà là sau khi thân phận thật sự bị bại lộ, hắn mới nhờ vào thế lực hậu phương mạnh mẽ để chen chân vào. Thời điểm nguyên chủ nhập học, Sharp đã sớm nổi danh trong học viện, vị hôn phu của nguyên chủ cũng đã nảy sinh thiện cảm với Sharp.

Như mèo vờn chuột, trong ánh mắt Sư Diệc thoáng hiện lên một tia trầm ngâm, cậu khẽ ngước mắt lên.

Cậu cần nghĩ cách kéo cốt truyện trở lại đúng quỹ đạo.

Điều Sư Diệc không hề biết, là ngay từ lúc cậu rời khỏi cô nhi viện, đã có một bóng người luôn âm thầm bám theo cậu.

Người đó chính là Gayan.

Thật ra bản thân Gayan cũng không hiểu rõ vì sao bản thân lại hành động như vậy.

Rõ ràng, người đưa hắn đến cô nhi viện sau khi hắn hôn mê là Sharp, người ân nhân cứu mạng mà hắn nên báo đáp là Sharp, nếu muốn trả ơn, hắn chỉ cần đi tìm Sharp là đủ.

Thế nhưng khi nhìn thấy Sư Diệc rời đi, hắn lại vô thức dùng tinh thần lực để ẩn mình, rồi như bị ma xui quỷ khiến mà lặng lẽ bám theo.

Tất nhiên, Gayan cũng chứng kiến cảnh Sư Diệc bị kiểm ra tinh thần lực cấp S.

Đang lúc nội tâm hắn còn kinh ngạc, lại phát hiện thiếu niên có khuôn mặt vô cùng xuất sắc ấy không hề tỏ ra vui vẻ. Được nhận vào học viện Đế Đô là giấc mộng của rất nhiều người, sở hữu tinh thần lực mạnh mẽ đến thế đủ để khiến bất kỳ ai tự hào. Vậy mà ánh mắt thiếu niên lại ẩn chứa tâm sự sâu xa nào đó…

Đặc biệt là khi người phụ trách tuyển sinh nói muốn loại một thí sinh ra, thiếu niên kia liền càng trở nên mơ hồ, không biết phải làm thế nào.

Mang theo một loại hoang mang như vậy, Gayan vẫn lặng lẽ đi theo sau Sư Diệc đến một góc hẻo lánh. Hắn thấy Sư Diệc do dự trong chốc lát, rồi từ trong lòng lấy ra một chiếc lọ nhỏ.