Chương 39

Tình trạng sức khỏe của Tạ Thành Trạch kém như vậy nhưng ông ngoại cậu vẫn để lại toàn bộ sản nghiệp nhà họ Trương cho cậu, anh biết cậu không hề đơn giản.

Trước khi ông ngoại qua đời, Tạ Thành Trạch thường trò chuyện với ông ấy. Ông ấy biết cậu tuy chẳng học hành gì nhiều nhưng rất thông minh. Trước lúc lâm chung, ông ấy đã dần dần chuyển toàn bộ tài sản sang tên cậu.

Ngoài ra, ông ngoại cậu còn kể cho cậu nghe rất nhiều chuyện, chẳng hạn như việc trước khi kết hôn, ba cậu từng có một đứa con với người khác, đứa con đó tên là An Thần Uyên.

Hồi đó, ông ngoại cậu luôn dặn cậu phải cẩn thận với An Thần Uyên và Tạ Thành Vân, thậm chí còn điều tra thông tin về An Thần Uyên rồi đưa cho cậu. Nhưng cậu luôn không để ý đến mấy chuyện này nên chẳng thèm quan tâm.

Sao An Thần Uyên lại đột nhiên liên lạc với cậu nhỉ?

Tạ Thành Trạch hơi tò mò nhưng chỉ liếc qua rồi đặt điện thoại sang một bên.

Cậu không muốn lãng phí thời gian ở bên Lục Ngạn Chu để đi để ý đến một người chẳng liên quan.

Tạ Thành Trạch không trả lời An Thần Uyên nhưng An Thần Uyên rất nhanh đã gửi thêm một tin nhắn: “Tôi là anh trai cùng ba khác mẹ của cậu, tôi muốn nói chuyện có liên quan đến Lục Ngạn Chu với cậu, kết bạn nhé?”

Tạ Thành Trạch nghe tiếng thông báo thì cầm điện thoại lên nhìn một cái rồi lại đặt sang bên, quay sang nhìn Lục Ngạn Chu.

Lục Ngạn Chu đang làm việc.

Hôm nay là mùng sáu Tết, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết. Quỹ từ thiện mà Lục Ngạn Chu chuẩn bị đã lâu có hy vọng sẽ hoàn thành trong vòng một tháng tới.

Từ mai trở đi, anh sẽ phải chạy đôn chạy đáo nhiều nơi.

Lục Ngạn Chu làm việc rất nghiêm túc. Tạ Thành Trạch ngồi bên cạnh nhìn anh, kiểu gì cũng không thấy chán.

Cậu cứ nhìn mãi, nhìn thật lâu rồi lại thật lâu, cho đến khi mẹ Lục lên gọi Lục Ngạn Chu đi ăn cơm. Lục Ngạn Chu ôm cậu một cái rồi xuống lầu, lúc đó Tạ Thành Trạch mới cầm điện thoại lên, dựa theo thông tin liên lạc An Thần Uyên gửi mà thêm bạn với cậu ta.

An Thần Uyên chắc là muốn nói xấu Lục Ngạn Chu với cậu mà đa phần là do ba cậu sai khiến.

Tạ Thành Trạch hiểu ba mình lắm.

Trong lòng ông ta chỉ có tiền tài và quyền thế, chẳng bao giờ quan tâm đến người bên cạnh. Với cậu – đứa con trai này – lại càng chẳng có chút tình cảm nào.

Giờ cậu thoát khỏi sự kiểm soát, ba cậu chắc chắn sẽ không vui.

Thật ra thì khoảng thời gian này, ba cậu đã gọi cho cậu mấy cuộc, cố thuyết phục cậu quay về nhưng cậu chẳng thèm nghe.

Lần này An Thần Uyên liên lạc là lại định nói gì đây?

Tạ Thành Trạch gửi yêu cầu kết bạn nhưng chỉ đến đó thôi, cậu sẽ không chủ động bắt chuyện với An Thần Uyên.

Ông ngoại cậu biết tình trạng thật của cậu nhưng người khác đều nghĩ cậu là một kẻ từ nhỏ chẳng học hành gì, luôn bị nhốt lại, nhốt đến mức thành người hơi tự kỷ.

Trong lòng Tạ Viễn và An Thần Uyên, cậu chắc chắn là một người nhút nhát, ngây thơ, cái việc chủ động nói chuyện với người khác gì đó chắc chắn không phải là việc cậu sẽ làm.

Thậm chí… có khi họ còn nghĩ cậu chẳng biết dùng điện thoại.

Trước đây, Lục Ngạn Chu còn từng dạy cậu chơi điện thoại mà, không phải sao?

Tạ Thành Trạch đặt điện thoại sang bên, cậu lại quay sang xem màn hình giám sát trên máy tính bảng.

Trong màn hình, Lục Ngạn Chu đang ăn cơm.

Họ dọn đến đây từ cuối tháng 12. Sau khi đến, mẹ Lục đã chuẩn bị một ít đồ Tết.

Có một khoảng thời gian, ban công tầng hai của căn nhà treo đầy thịt hun khói và xúc xích. Mẹ Lục còn mua cả một cái đầu heo về, dùng muối rang với hoa tiêu để ướp.

Thế nên mấy ngày nay, ngày nào Lục Ngạn Chu cũng ăn mấy món này.

Bà cụ Vương không ăn cùng gia đình họ Lục. Nhà họ Lục chỉ có ba người, mẹ Lục lại càng nấu đơn giản… Gần đây trên bàn hầu như ngày nào cũng chỉ có một đĩa thịt rang muối với một đĩa rau xào là xong.

Tạ Thành Trạch nhớ lại những bữa ăn thịnh soạn ở nhà họ Tạ, bất giác thấy thương Lục Ngạn Chu.

Đồ mà Lục Ngạn Chu ăn thật tệ quá!

Cậu đang chăm chú nhìn màn hình thì điện thoại đặt bên cạnh Tạ Thành Trạch lại phát ra tiếng thông báo.

Chắc lại là An Thần Uyên, tên này phiền thật…

Tạ Thành Trạch mở điện thoại thì thấy An Thần Uyên đã thông qua yêu cầu kết bạn và gửi cho cậu một đống ảnh hay đúng hơn là ảnh chụp.

Cậu vốn lười xem nhưng đột nhiên khựng lại — trong ảnh có Lục Ngạn Chu.

Tạ Thành Trạch xem từng tấm, phát hiện phần lớn là ảnh chung của Lục Ngạn Chu và An Thần Uyên.

Ở cuối của loạt ảnh này, An Thần Uyên còn nhắn: “Anh họ Lục học cùng trường Đại học với tôi, hồi đó còn theo đuổi tôi nhưng tôi không đồng ý.”

Tạ Thành Trạch nhìn những bức ảnh đó, cả người cứng đờ.

Ở phía bên kia, An Thần Uyên cầm điện thoại, thấy mãi không có ai trả lời, không khỏi nhíu mày.

Tạ Viễn cứ hối thúc liên tục, An Thần Uyên chỉ mong Lục Ngạn Chu nhanh chóng giải quyết Tạ Thành Trạch.

Nhưng Lục Ngạn Chu cứ không chịu làm!

An Thần Uyên đe dọa Lục Ngạn Chu đã là chuyện của nửa tháng trước. Giờ nửa tháng trôi qua, Tạ Thành Trạch vẫn sống khỏe re.

Không chỉ vậy, mười mấy ngày gần đây, Lục Ngạn Chu còn chẳng bước chân ra khỏi biệt thự nhà họ Trương, cậu ta hoàn toàn không gặp được anh.

An Thần Uyên rất muốn thúc giục Lục Ngạn Chu nhưng lại sợ liên lạc với Lục Ngạn Chu thì sẽ bị Lục Ngạn Chu ghi âm hoặc giữ lại bằng chứng nên không dám nói nhiều.

Nghĩ tới nghĩ lui, cậu ta chợt nảy ra một cách khác, đó là ly gián quan hệ giữa Lục Ngạn Chu và Tạ Thành Trạch.

Lục Ngạn Chu có thể động vào số tiền lớn của Tạ Thành Trạch là nhờ vào việc được cậu ủy quyền. Nếu Tạ Thành Trạch bất mãn với Lục Ngạn Chu, không cho anh quyền đó nữa, Lục Ngạn Chu sẽ chẳng còn cơ hội đυ.ng đến tiền của Tạ Thành Trạch.

Quan trọng hơn nếu Tạ Thành Trạch làm vậy thì Lục Ngạn Chu sẽ rơi vào đường cùng đến cuối cùng anh chắc chắn sẽ manh động.

Hiện giờ Tạ Thành Trạch có thể nói gần như nằm trong sự khống chế Lục Ngạn Chu. Trong biệt thự đó, ngoài một bà cụ thì chỉ có ba mẹ Lục Ngạn Chu. Nếu Lục Ngạn Chu thực sự muốn hại Tạ Thành Trạch thì vô cùng đơn giản.

An Thần Uyên không hiểu rõ Tạ Thành Trạch nhưng cậu ta đoán Tạ Thành Trạch chắc chắn không thích mình — một người anh trai ngoài giá thú.

Lục Ngạn Chu từng có liên quan đến mình, Tạ Thành Trạch hẳn sẽ không vui.

Dĩ nhiên, An Thần Uyên còn mơ hồ đoán thêm một khả năng khác. Tạ Thành Trạch – một người luôn bị nhà họ Tạ giam cầm – đột nhiên tin tưởng Lục Ngạn Chu đến vậy, khó mà chỉ vì tình bạn. Liệu có phải Lục Ngạn Chu đã lợi dụng tình cảm của Tạ Thành Trạch, dùng tình yêu để khiến Tạ Thành Trạch răm rắp nghe lời với anh?

Nếu đúng thế, khi Tạ Thành Trạch biết chuyện này, có lẽ sẽ càng tức giận hơn.

Chỉ là Tạ Thành Trạch cứ không trả lời tin nhắn của cậu ta, làm cậu ta khó chịu cả lên.

Thôi kệ, mai bắt đầu đi làm rồi, đến lúc đó cậu ta sẽ xem Lục Ngạn Chu có đến không.