Trong túi văn kiện là vài tờ giấy in, ở giữa có một tờ ghi mấy lời đe dọa Lục Ngạn Chu. Nói chung là nếu anh không gϊếŧ Tạ Thành Trạch, cậu ta sẽ công khai chuyện anh chiếm đoạt tài sản của Tạ Thành Trạch.
Lục Ngạn Chu: “…”
An Thần Uyên cũng cẩn thận thật, trên tờ giấy này chắc chắn không có dấu vân tay của cậu ta.
Nếu anh thực sự lấy tiền của Tạ Thành Trạch rồi gϊếŧ Tạ Thành Trạch và bị bắt thì dù cũng chẳng có đủ chứng cứ để chỉ ra An Thần Uyên đã xúi giục.
Dĩ nhiên, điều này cũng cho thấy An Thần Uyên không muốn tự mình ra tay.
An Thần Uyên đã đi rồi. Lục Ngạn Chu lấy chiếc camera ngụy trang thành hộp thuốc lá ra, sao chép toàn bộ đoạn ghi hình.
Tạ Thành Trạch ở thế giới này đủ giàu, tích công đức không khó. Công đức để chữa lành cơ thể cậu, giờ anh đã gom được một phần ba rồi.
Cố gắng thêm nữa thì chẳng bao lâu Tạ Thành Trạch sẽ hồi phục. Trước lúc đó… anh chỉ cần giữ chân An Thần Uyên là được.
Nếu An Thần Uyên để lộ thêm càng nhiều sơ hở… thì dù không thể dùng pháp luật trừng trị cậu ta, chỉ cần công khai mọi chuyện cũng đủ khiến An Thần Uyên và Tạ Viễn chật vật.
Lục Ngạn Chu đã diễn kịch với An Thần Uyên không ít lần nhưng anh thấy cuối năm đã gần kề…
Anh không đến công ty nữa, ngày nào cũng ở nhà với Tạ Thành Trạch, chuẩn bị cùng cậu đón cái năm mới này.
An Thần Uyên: “…” Cái thằng Lục Ngạn Chu này không đến công ty, chẳng lẽ về nhà đánh bạc, mơ mộng gỡ vốn về lại sao?
Mọi người thì từng người có suy nghĩ năm mới cứ thế mà đến.
Trước đây, gia đình Lục Ngạn Chu luôn về quê ăn Tết. Ba Lục và mẹ Lục ở thành phố này chỉ là hai người trung niên bình thường nhưng khi về quê, họ lại thành những người thành đạt, mua nhà định cư ở thành phố lớn, được họ hàng ngưỡng mộ.
Ba Lục vốn ít nói nhưng vào những lúc ấy thì cũng nói nhiều hơn hẳn.
Nhưng năm nay, theo yêu cầu của Lục Ngạn Chu, họ đón Tết ở biệt thự nhà họ Trương.
Ba Lục và mẹ Lục không có ý kiến gì. Họ nghĩ đến lương của con trai… không về quê đón Tết được thì đã sao? Họ chịu được!
Trong biệt thự tổng cộng chỉ có năm người. Tạ Thành Trạch không thể rời phòng vô trùng, Lục Ngạn Chu lại muốn ở bên cậu nên cái Tết này trôi qua rất cô quạnh.
Nhưng đó là đối với người khác mà nói thôi.
Với Tạ Thành Trạch, đây là cái Tết vui nhất trong ký ức của cậu.
Lục Ngạn Chu luôn ở bên cậu từ sáng đến tối.
Không biết kiếp này cậu còn được đón mấy cái Tết nữa, còn Lục Ngạn Chu nữa, liệu có luôn ở bên cậu không?
Dù Lục Ngạn Chu có ở bên cậu mãi, chắc cũng sẽ cưới vợ sinh con thôi đúng không?
Vẻ mặt của Tạ Thành Trạch vẫn nở nụ cười nhưng lòng lại lần nữa chìm xuống.
Hơn một tháng trước, cậu chưa từng bối rối thế này. Lúc đó cậu chỉ muốn Lục Ngạn Chu ở bên mình, không có kỳ vọng gì hơn.
Nhưng Lục Ngạn Chu đối xử tốt với cậu quá… Giờ cậu lại mong Lục Ngạn Chu chỉ thuộc về riêng cậu mà thôi.
Tạ Thành Trạch đang hơi ngơ ngẩn thì điện thoại bỗng reo lên.
Cậu cầm điện thoại thì thấy một số lạ gửi tin nhắn: “Tôi là An Thần Uyên… cậu chắc biết tôi chứ?”
Mắt Tạ Thành Trạch híp lại.
Dĩ nhiên là cậu biết An Thần Uyên. Từ nhỏ cậu đã biết ba của mình còn những đứa con khác, cũng biết An Thần Uyên từng làm xét nghiệm tính tương thích tủy xương cho cậu.