Chương 37

“Số tiền này tôi tạm thời chưa trả được…”

“Không trả được? Anh tiêu vào đâu rồi?” An Thần Uyên nhíu mày. Theo quan sát gần đây của cậu ta, Lục Ngạn Chu hầu như chẳng tiêu pha gì nhiều.

Lục Ngạn Chu đưa ra một lý do nghe có vẻ hợp lý: “Cờ bạc online… Tôi chắc chắn sẽ thắng lại được, qua vài ngày nữa là tôi trả được thôi!”

Mặt An Thần Uyên tối sầm lại.

Cờ bạc là cái hố không đáy. Giờ Lục Ngạn Chu đã không biết thua bao nhiêu tiền, nếu còn để anh ở bên Tạ Thành Trạch, chắc chắn anh sẽ moi thêm nhiều tiền từ cậu hơn nữa!

Ban đầu An Thần Uyên còn nghĩ đến việc âm thầm xúi giục Lục Ngạn Chu ra tay nhưng giờ thì cậu ta bỏ luôn ý định đó.

“Anh nói xem, nếu tôi bảo Tạ Thành Trạch rằng anh cờ bạc nợ tiền, đào cả tỷ từ chỗ cậu ta… Cậu ta còn để anh làm trợ lý nữa không?” An Thần Uyên nói.

Lục Ngạn Chu nghiến chặt răng, nhìn An Thần Uyên đầy căm phẫn: “Chuyện này chẳng có lợi gì cho cậu cả!”

Cậu ta nhìn dáng vẻ này của Lục Ngạn Chu, rõ ràng là đã nghiện cờ bạc đến mức mất kiểm soát, sa lầy không rút ra được nữa!

Giờ An Thần Uyên mới hiểu tại sao mình tán tỉnh mà anh không có phản ứng rồi — một tên nghiện cờ bạc thì còn tâm trí đâu mà yêu đương?

An Thần Uyên ngồi xuống trước mặt Lục Ngạn Chu, nói: “Đúng là chuyện này chẳng lợi gì cho tôi nhưng tôi có thể cho anh một ý tưởng để giải quyết chuyện này.”

Lục Ngạn Chu nhìn cậu ta, hỏi: “Gì?”

An Thần Uyên nói: “Chỉ cần Tạ Thành Trạch chết, sẽ chẳng ai truy cứu chuyện này nữa.”

Lục Ngạn Chu lộ vẻ kinh hãi, hỏi: “Cậu nói cái gì?”

An Thần Uyên hỏi lại: “Anh chưa từng nghĩ đến chuyện này sao?”

Lục Ngạn Chu không đáp. Dĩ nhiên là anh chưa từng nghĩ đến.

Nguyện vọng cả đời của anh chẳng qua chỉ là mong Tạ Thành Trạch được hạnh phúc, khỏe mạnh mà thôi.

An Thần Uyên thấy Lục Ngạn Chu chìm vào trầm tư như thế thì cậu ta lập tức xoay người rời đi.

Đợi cậu ta đi rồi Lục Ngạn Chu mới thở dài.

Anh còn tưởng An Thần Uyên hay Tạ Viễn sẽ có nhiều chiêu trò hơn, cuối cùng ai ngờ lại chọn cách đe dọa trực tiếp anh như thế này…

Dù sao thì chuyện này cũng bình thường.

Hồi trước, những vụ án gϊếŧ người mà anh từng tham gia đa phần đều trực tiếp xử lý, chẳng có quá nhiều âm mưu quỷ kế.

Dĩ nhiên, An Thần Uyên hành động trực tiếp như vậy chắc cũng liên quan đến tình trạng của Tạ Thành Trạch.

Một người khỏe mạnh, có vòng xã giao rộng mà đột nhiên qua đời, mọi người sẽ điều tra kỹ. Nhưng sức khỏe của Tạ Thành Trạch khá yếu nên nếu qua đời… thì ai cũng sẽ chỉ nghĩ là một chuyện ngoài ý muốn.

Nhắc tới trong cốt truyện gốc, dù không có sự tồn tại của nguyên chủ, Tạ Viễn muốn gϊếŧ Tạ Thành Trạch cũng dễ như trở bàn tay, chỉ cần tạo ra một tai nạn ngoài ý muốn là xong.

Chẳng hạn như gửi thứ gì đó chứa vi khuẩn gây bệnh cho Tạ Thành Trạch là đủ để cậu ra đi rồi.

Hồi đó, họ xúi giục nguyên chủ ra tay, hẳn là ngay từ đầu đã định đẩy nguyên chủ làm hung thủ, sau đó thuận lợi lấy lại số tiền nguyên chủ moi được từ Tạ Thành Trạch.

Lục Ngạn Chu nghĩ không sai. Ban đầu, Tạ Viễn đúng là muốn An Thần Uyên xúi Lục Ngạn Chu động thủ rồi ông ta sẽ đưa ra bằng chứng tố cáo Lục Ngạn Chu, lấy lại số tiền mà anh đã rút từ Tạ Thành Trạch.

Nhưng sau khi nghe An Thần Uyên nói Lục Ngạn Chu dính vào cờ bạc, lại thấy anh bán cả chiếc xe sang mới mua…

Tiền trong tay Lục Ngạn Chu chắc chắn không lấy lại được nữa. Vẻ mặt của Tạ Viễn tức giận, bảo An Thần Uyên nhanh chóng xử lý cho xong.

Nếu không, để Lục Ngạn Chu tiếp tục đánh bạc, số tiền còn lại của Tạ Thành Trạch được bao nhiêu chứ?

Lại qua một ngày, An Thần Uyên tìm đến Lục Ngạn Chu, đưa một túi tài liệu cho anh.