Nhưng từ đó về sau, Tạ Viễn chẳng cho cậu ta thêm đồng nào.
Tạ Viễn lại hỏi: “Về muộn thế này, đói không?”
An Thần Uyên đáp: “Không đói.”
Có lẽ cảm thấy đã hỏi han đủ rồi, Tạ Viễn đi thẳng vào vấn đề: “Bên phía Lục Ngạn Chu thế nào rồi?”
“Tiền của Tạ Thành Trạch lại bị anh ta rút thêm một triệu tám trăm nghìn rồi.” An Thần Uyên nói.
Nét mặt của Tạ Viễn bắt đầu thay đổi.
Tài sản của Tạ Thành Trạch đều do Tạ Thành Trạch đứng tên, nên công ty chỉ phụ trách quản lý tiền của Tạ Thành Trạch, giúp đầu tư và sinh lời.
Lục Ngạn Chu là trợ lý của Tạ Thành Trạch, tương đương với người đại diện của cậu. Anh có thể rút tiền vốn của Tạ Thành Trạch từ công ty, miễn là Tạ Thành Trạch đồng ý.
Nhưng với tình trạng của Tạ Thành Trạch, cậu đã trao cho Lục Ngạn Chu quyền hạn quá lớn, gần như để Lục Ngạn Chu toàn quyền quyết định thay mình.
“Tôi đúng là đã xem nhẹ cậu ta.” Tạ Viễn cười lạnh.
An Thần Uyên cũng có cảm giác tương tự. Lục Ngạn Chu quá tham lam, việc anh chuyển tiền vốn từ tài khoản của Tạ Thành Trạch đi có thể nói là ngang nhiên chẳng kiêng dè gì.
Tạ Thành Trạch vẫn hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của anh. Thậm chí người khác còn chẳng thể tiếp cận được với Tạ Thành Trạch!
Nếu là thời cổ đại… Lục Ngạn Chu chính là tên gian thần mê hoặc hôn quân nắm giữ triều đình trong tay!
An Thần Uyên không nói gì, Tạ Viễn lại lên tiếng: “Cậu nên nhanh tay lên một chút.”
Tạ Viễn rời đi. Đợi Tạ Viễn đi khỏi, An Thần Uyên cũng nhíu mày trầm tư.
Cậu ta và Tạ Viễn có một sự ăn ý ngầm, đó là không tự mình ra tay trong chuyện khiến Tạ Thành Trạch chết.
Tự mình ra tay dễ gây rắc rối. Nếu có thể, sự lựa chọn tốt nhất là để Lục Ngạn Chu động thủ.
Mà muốn Lục Ngạn Chu ra tay cũng không khó. Lục Ngạn Chu đã lấy được bao nhiêu tiền từ trên người Tạ Thành Trạch rồi, chắc chắn sợ Tạ Thành Trạch biết chuyện. Chỉ cần cậu ta khéo léo gợi ý vài câu, Lục Ngạn Chu có thể sẽ làm liều.
Đến lúc đó, dù có bị điều tra… người phạm tội cũng là Lục Ngạn Chu.
Nhưng vấn đề là Lục Ngạn Chu chẳng thèm để ý đến cậu ta nên cậu ta cũng chẳng có cơ hội nào để ám chỉ cho Lục Ngạn Chu biết. Vậy chỉ còn cách… đe dọa?
Cuối cùng, An Thần Uyên vẫn đưa ra quyết định. Ngày mai, cậu ta sẽ đến nói chuyện với Lục Ngạn Chu.
Lục Ngạn Chu vẫn luôn đề phòng An Thần Uyên và Tạ Viễn nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đề phòng mà thôi.
Anh bận lắm.
Anh vừa phải quản lý tài sản của Tạ Thành Trạch, vừa phải chăm sóc Tạ Thành Trạch.
Trong mắt anh, Tạ Thành Trạch giống như một tiên nam, anh luôn cảm thấy Tạ Thành Trạch xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp nhất trên đời này.
Trước đây, khi Tạ Thành Trạch còn rất lạnh lùng, anh vẫn có thể kiên trì đi tìm Tạ Thành Trạch. Ép một người tu đạo Vô Tình như Tạ Thành Trạch xem mình là bạn tốt. Huống chi giờ đây, Tạ Thành Trạch còn muốn ở bên anh.
Hôm nay, Lục Ngạn Chu lại làm việc bên cạnh tấm màng nhựa cả buổi sáng.
Trong lúc anh làm việc, Tạ Thành Trạch ngồi bên cạnh chơi xếp hình.
Nhưng Tạ Thành Trạch chơi chẳng tập trung chút nào, thi thoảng lại liếc nhìn Lục Ngạn Chu một cái. Cậu xếp suốt mấy tiếng đồng hồ mà chẳng ra được hình thù gì.
Nhận được tin nhắn từ mẹ mình, Lục Ngạn Chu nói với Tạ Thành Trạch: “A Trạch, anh phải đi ăn cơm đây. À, phải rồi, ăn xong, chiều nay anh phải đến công ty nữa .”
“Không đi được không?” Tạ Thành Trạch hỏi.
“Công ty có nhiều việc lắm.” Lục Ngạn Chu đáp.
Tạ Thành Trạch chỉ đành nói: “Vậy anh về sớm chút.”
“Được.” Lục Ngạn Chu ôm cậu một cái, rồi mới đi xuống lầu.
Lúc xuống đến lầu dưới, ba Lục mẹ Lục đã nấu xong cơm.
Ban đầu bà cụ Vương cũng ăn cùng họ nhưng sau vài ngày ăn cùng nhau, bà cụ không quen, nên tách ra.
Bà cụ Vương đã đến làm việc cho nhà họ Trương từ khi còn trẻ. Bà cụ ở nhà họ Trương đã hơn ba mươi năm, quen với cuộc sống sung túc, làm gì cũng cầu kỳ, chuyện ăn uống cũng vậy nên không hợp với ba Lục mẹ Lục cho lắm.
Chẳng hạn như khi đi chợ, mẹ Lục thấy gì giảm giá thì mua cái đó, cái gì rẻ thì chọn cái đó. Còn bà cụ Vương thì… dù mua trứng, mua thịt hay rau củ, bà cụ đều chọn loại đắt tiền.
Khi bà cụ nấu ăn cũng thiên về ít dầu ít muối, mỗi bữa ăn đều phải có rau, có đạm gì đó, tóm lại là làm sao để ăn uống lành mạnh thì bà cụ sẽ làm.
Hai bên thực sự chẳng thể ăn chung một nồi.
Hôm nay mẹ Lục làm một đĩa thịt kho tàu, một đĩa cải ngọt xào, thêm một bát canh cà chua.
Thịt kho tàu bà nấu hơi nhiều, còn định để ăn thêm hai ngày nữa.
Lục Ngạn Chu không kén ăn, ăn ba hai miếng là xong bữa cơm. Ăn xong, anh nói với ba mẹ rằng mình phải đến công ty.
“Chu Chu, con làm việc cho tốt nhé.” Mẹ Lục dặn.
“Mẹ, con biết mà.” Lục Ngạn Chu cười đáp.
Đến công ty, Lục Ngạn Chu bắt đầu tất bật làm việc.
Tết âm lịch năm nay rơi vào cuối tháng Một.
Bây giờ đã qua Tết Dương lịch được vài ngày, chẳng bao lâu nữa sẽ đến kỳ nghỉ Tết. Vì thế mà việc ở công ty nhiều vô kể.
Kiến thức chuyên môn của Lục Ngạn Chu không đủ sâu nên làm việc khá chậm. May mà trước khi đến công ty, anh đã chuẩn bị trước nên chưa để xảy ra sai sót gì.
Bận đến tận năm giờ chiều, Lục Ngạn Chu định ra về, nhưng lúc anh vừa thu dọn đồ đạc xong, An Thần Uyên đột nhiên bước vào.
Nhìn thấy An Thần Uyên, Lục Ngạn Chu khẽ nhíu mày.
Hôm nay An Thần Uyên trông có vẻ khác so với trước đây… Lục Ngạn Chu đang nghĩ vậy thì nghe An Thần Uyên nói: “Lục Ngạn Chu, ở chỗ tôi có vài thứ, chắc anh sẽ muốn xem.”
“Cái gì thế?” Lục Ngạn Chu hỏi.
An Thần Uyên đặt một tờ giấy A4 trước mặt Lục Ngạn Chu. Trên tờ giấy A4 này liệt kê rất nhiều giao dịch chuyển khoản. Dòng đầu tiên chính là khoản tiền ba mươi triệu cổ tức mà nguyên chủ chuyển từ công ty cổ phần của Tạ Thành Trạch vào tài khoản của mình.
Những dòng lằng nhằng ở phía sau là các giao dịch anh rút tiền để mua đồ dùng làm từ thiện.
Từ lâu, Lục Ngạn Chu đã có nghi ngờ An Thần Uyên sẽ để mắt đến mình nên anh làm sổ sách rất qua loa. Giờ nhìn thấy tờ giấy này, anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cá đã cắn câu rồi.
Sắc mặt Lục Ngạn Chu lập tức thay đổi, nhìn An Thần Uyên: “Cậu muốn gì?”