Ở bên ngoài, An Thần Uyên luôn nói mình là cậu ấm con nhà giàu, có ba mở một công ty nhỏ và mẹ kinh doanh một cửa hàng quần áo, là một gia đình hạnh phúc.
Nhưng trên thực tế thì… cậu ta là một đứa con ngoài giá thú.
Trong mấy cuốn tiểu thuyết, mẹ của đứa con ngoài giá thú chính là tình yêu đích thực của một đại gia nhưng mẹ cậu ta lại khác, chỉ là một trong những người phụ nữ từng qua lại với Tạ Viễn trước khi ông ta kết hôn, chẳng được Tạ Viễn xem trọng chút nào.
Mẹ cậu ta cũng vì tiền mà lén lút sinh ra cậu ta ra. Sự xuất hiện của cậu ta còn khiến Tạ Viễn rất tức giận, bởi lúc đó ông ta đang chuẩn bị liên hôn với nhà họ Trương.
Mặc dù là liên hôn nhưng Tạ Viễn vẫn chẳng thèm giấu giếm chuyện gì với nhà họ Trương. Ông ta thẳng thắn công khai sự tồn tại của cậu ta và mẹ cậu ta với bên nhà họ Trương, rồi ký một thỏa thuận với họ.
Tóm lại đó là, Tạ Viễn sẽ chu cấp tiền nuôi dưỡng cậu ta nhưng cậu ta đừng hòng mơ tưởng đến quyền thừa kế.
Số tiền nuôi dưỡng không hề nhỏ. Ban đầu, cậu ta và mẹ cậu ta tưởng rằng, chỉ cần cầm số tiền này sống yên ổn cả đời là đủ. Ai ngờ, Tạ Thành Trạch vừa sinh ra đã mang bệnh, còn là bệnh di truyền từ bên phía nhà họ Trương.
Bệnh của Tạ Thành Trạch có vài cách điều trị, một trong những phương pháp đáng tin cậy chính là cấy ghép tủy xương.
Và ký ức đầu tiên trong đời cậu ta chính là ngày Tạ Viễn đến bắt cậu ta đi làm xét nghiệm kiểm tra tính tương thích tủy xương cho Tạ Thành Trạch.
Lúc đó cậu ta mới hơn ba tuổi, mẹ cậu ta nhất quyết không chịu, ôm chặt cậu ta không cho Tạ Viễn mang đi. Cậu ta cũng khóc đến khàn cả giọng… Nhưng Tạ Viễn vẫn vô tình đưa cậu ta đi.
May mà kết quả kiểm tra cho thấy tủy không tương thích nên cậu ta cần hiến tủy xương cho Tạ Thành Trạch khi còn nhỏ.
Sau chuyện đó, cuộc sống của cậu ta cũng không khác gì trước đây. Có điều, sau khi mẹ của Tạ Thành Trạch qua đời, mẹ cậu ta đã rất vui mừng, muốn nhân cơ hội này leo lên vị trí vợ chính thức.
Dĩ nhiên, chuyện đó là không thể.
Tạ Viễn chẳng thèm để mắt đến mẹ cậu ta mà nhà họ Trương cũng không đồng ý.
Sức khỏe của Tạ Thành Trạch quá yếu nên nhà họ Trương không ngăn cản Tạ Viễn tái hôn sinh con nhưng họ yêu cầu Tạ Viễn phải cưới một người phụ nữ không có gia thế. Tạ Viễn cũng rất dứt khoát, nhanh chóng cưới một người phụ nữ xinh đẹp, có học vấn tốt nhưng gia cảnh bình thường.
Cậu ta vẫn là một đứa con ngoài giá thú không thể lộ diện, một năm cũng chẳng gặp Tạ Viễn được lần nào. Chỉ có số tiền chuyển khoản hàng tháng nhắc cậu ta rằng mình còn một người ba.
Nhưng cách đây nửa tháng, Tạ Viễn đột nhiên liên lạc với cậu ta.
Tạ Viễn chỉ nói vài câu ngắn gọn, ý chính là tình trạng sức khỏe Tạ Thành Trạch quá kém, không thể kế thừa công ty, còn Tạ Thành Vân thì bị mẹ cậu ta chiều hư, chỉ biết gây rắc rối… Nhưng lời nói đó ám chỉ rằng, ông ta muốn cậu ta trở thành người thừa kế của Tạ Thị.
Cậu ta phải thừa nhận, cậu ta động lòng rồi.
Ai mà chẳng muốn tiền cơ chứ?
Nhưng ngay sau đó, Tạ Viễn lại bảo, hiện tại Tạ Thị đang xảy ra vấn đề, cần một khoản tiền vốn lớn để vực dậy công ty.
Nếu không có nguồn vốn bơm vào, Tạ Thị sẽ phải thanh lý và giải thể, đến lúc đó Tạ Viễn sẽ trắng tay mà cậu ta cũng chẳng có được gì.
Còn tiền vốn thì lấy ở đâu? Tạ Thành Trạch đang nắm trong tay không ít tiền đấy thôi!
Tuy Tạ Thị gặp vấn đề nhưng tạm thời chưa đến mức nghiêm trọng. Lý do Tạ Viễn gấp gáp muốn lấy tiền từ chỗ Tạ Thành Trạch là vì đứa con trai luôn nằm trong sự kiểm soát nay đã xảy ra vấn đề.
Lục Ngạn Chu không chỉ lấy đi một đống tiền từ tay Tạ Thành Trạch mà còn mang Tạ Thành Trạch rời khỏi nhà họ Tạ.
Những năm qua, An Thần Uyên chẳng tiếp xúc nhiều với Tạ Viễn nhưng cậu ta rất chú ý đến ông ta, thường xuyên thu thập mọi thông tin liên quan đến Tạ Viễn.
Tạ Viễn là kiểu người coi trọng lợi ích, ham muốn kiểm soát, ích kỷ và tự cao tự đại. Từ trước đến nay, ông ta chẳng hề quan tâm đến con cái hay người phụ nữ của mình, ông ta chỉ yêu bản thân.
An Thần Uyên hiểu ý Tạ Viễn. Tạ Viễn hy vọng sẽ có một chuyện ngoài ý muốn xảy ra, khiến Tạ Thành Trạch qua đời. Như vậy, với tư cách là người thân duy nhất của Tạ Thành Trạch, cậu ta có thể thừa kế tất cả tài sản của Tạ Thành Trạch một cách danh chính ngôn thuận.
Tạ Viễn đúng là tên chẳng ra gì.
Mà cậu ta cũng vậy.
Dù sao cậu ta cũng là con trai của Tạ Viễn nên chẳng khác gì Tạ Viễn. Cậu ta muốn Tạ Thị.
Trước đây cậu ta không có cơ hội tranh giành Tạ Thị, nhưng lần này, nếu cậu ta hợp tác với Tạ Viễn để ra tay với Tạ Thành Trạch, cậu ta sẽ nắm được điểm yếu của Tạ Viễn. Như vậy, Tạ Viễn sẽ không thể gạt cậu ta sang một bên như trước nữa.
Giúp lãnh đạo làm một trăm việc tốt, chẳng bằng giúp lãnh đạo làm một việc xấu.
Dù sao Tạ Thành Trạch cũng chẳng sống được bao lâu nữa, đúng không?
An Thần Uyên bước vào nhà, đặt chiếc cặp sau lưng mình lên bàn ăn.
Căn hộ cậu ta đang ở là do Tạ Viễn tặng khi cậu ta tốt nghiệp. Diện tích không lớn nhưng vị trí và môi trường lại rất tốt, giá trị chẳng hề thấp.