Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Nhanh: Cầm Tay

Chương 33

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lục Ngạn Chu cảm thấy mình có thể nhịn nhưng Tạ Thành Trạch thì không đồng ý. Sau khi anh ở trong đó ba tiếng, cậu đã giục anh ra ngoài: “Anh Ngạn Chu, anh ở ngoài trò chuyện với em là được rồi.”

Sau kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Lục Ngạn Chu bắt đầu chuẩn bị cho việc thành lập quỹ từ thiện. Anh cũng có thể nhân cơ hội để rèn luyện cho đám nhân sự mà anh mới tuyển vào. Đợi khi những người này quen việc, anh sẽ cho những kẻ ăn hại kia nghỉ việc.

Trước đó, Lục Ngạn Chu đã bán đi rất nhiều cổ phiếu và quỹ đầu tư mà nguyên chủ từng mua, cộng thêm số tiền mặt dồi dào mà Tạ Thành Trạch có trong tay, khi quỹ từ thiện được thành lập cũng không lo thiếu vốn.

Tuy nhiên, việc lập một quỹ từ thiện như thế không hề đơn giản, chỉ riêng quá trình xét duyệt cũng mất rất nhiều thời gian. Sau khi suy nghĩ kĩ, Lục Ngạn Chu quyết định sẽ trích trước một phần tiền để mua các đồ dùng cần thiết hoặc tài trợ những chương trình như bữa trưa miễn phí, tất cả đều sẽ được quyên góp ngay lập tức.

Nếu là mấy năm trước, anh còn có thể xây dựng các trường tiểu học hy vọng nhưng những năm gần đây, dân số vùng núi đang sụt giảm, có nơi dù có trường nhưng lại không có học sinh.

Vậy nên, quyên góp bữa trưa và đồ dùng là hợp lý nhất, ngoài ra còn có thể hỗ trợ kinh phí cho những người không đủ tiền chữa bệnh.

Lục Ngạn Chu quyết định sẽ đến những bệnh viện lớn để tìm hiểu, đảm bảo số tiền được trao tận tay những người thực sự cần.

Anh làm việc vô cùng mạnh tay, hơn nữa còn quyên tiền dưới danh nghĩa cá nhân của Tạ Thành Trạch, chứ không dùng danh nghĩa công ty.

Chính điều này khiến những người vẫn luôn theo dõi anh không thể chấp nhận được.

Trong công ty, người mà Tạ Viễn cài vào nghiến răng nghiến lợi: “Tên Lục Ngạn Chu này quá to gan rồi, coi công ty như của mình luôn sao?”

An Thần Uyên hỏi: “Rốt cuộc là anh ta đã biển thủ bao nhiêu tiền?”

“Anh ta nói là muốn quyên góp, cứ thế chuyển đi mấy chục triệu… Quyên góp thì cũng quyên kha khá thật đấy nhưng chắc chắn anh ta đã bớt xén không ít!”

An Thần Uyên lên tiếng: “Hãy thu thập toàn bộ chứng cứ.”

Dạo gần đây, cậu ta đã cố gắng tiếp cận Lục Ngạn Chu nhưng đối phương hoàn toàn phớt lờ, thậm chí còn lấy lý do bồi dưỡng và rèn luyện cậu ta mà giao cho cậu ta một đống công việc.

Cậu ta bận đến mức quay cuồng, không thể thực hiện được kế hoạch vạch ra vào lúc đầu.

May mà không phải là không thu hoạch được gì, ngoài chứng cứ về việc Lục Ngạn Chu đã biển thủ 30 triệu lúc trước, cậu ta còn thu thập được một số bằng chứng khác, có thể dùng để uy hϊếp đối phương, buộc anh làm việc cho cậu ta.

Sau khi An Thần Uyên thu thập đầy đủ bằng chứng về việc Lục Ngạn Chu biển thủ tiền, cậu ta đành phải tiếp tục công việc của mình.

Lục Ngạn Chu giao cho cậu ta khối lượng công việc nhiều gấp mấy lần người khác. Nếu không có người hướng dẫn cậu ta chắc chắn không thể nào làm xong.

Cuộc sống này hoàn toàn khác xa những gì An Thần Uyên từng tưởng tượng.

Hồi còn học Đại học, Lục Ngạn Chu đối với cậu ta rất nhiệt tình, hẹn gặp cậu ta hết lần này đến lần khác. Cậu ta từ chối vài lần thì Lục Ngạn Chu mới dần dần xa cách với cậu ta.

Nhìn tình hình lúc đó, rõ ràng Lục Ngạn Chu muốn theo đuổi cậu ta nhưng sau đó lại cảm thấy không thể chinh phục được nên mới từ bỏ.

Với một đoạn tiền duyên như vậy, cậu ta còn tưởng khi mình xuất hiện trước mặt Lục Ngạn Chu lần nữa, anh sẽ cùng cậu ta phát triển cái gì đó. Ai ngờ, Lục Ngạn Chu hoặc là bận rộn bên cạnh Tạ Thành Trạch hoặc mải mê moi tiền từ công ty, chẳng thèm để ý đến cậu ta chút nào.

Thôi thì, chuyện này cũng không khó hiểu. Nếu cậu ta mà cặp được một kim chủ vừa ngốc nghếch vừa lắm tiền như Tạ Thành Trạch, chắc cậu ta cũng chẳng buồn để tâm đến ai khác.

Trên cái cuộc đời này, biết bao nhiêu người phải vất vả cả đời vì tiền?

An Thần Uyên làm việc đến tận khuya mới về nhà. Vừa mở cửa bước vào, cậu ta phát hiện trong nhà mình bỗng dưng có thêm một người.

Một người đàn ông trung niên khoảng hơn 40 tuổi đang ngồi trên sofa nhà cậu ta, tay cầm máy tính xách tay xem gì đó. Thấy cậu ta về, ông ta chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ hờ hững lên tiếng: “Về rồi à.”

Người này ngồi ở đó, cứ như thể đây là nhà của ông ta vậy… Lửa giận trong lòng An Thần Uyên lập tức bùng lên nhưng cậu ta lại cố gắng nén xuống: “Sao ông lại đến đây?”

“Đến thăm con một chút.” Người đàn ông trung niên trên sofa gập máy tính xách tay lại, nhét vào cặp công văn rồi ngẩng đầu nhìn An Thần Uyên. Trên khuôn mặt ông ta có vài nét tương đồng với Tạ Thành Trạch. Người này không phải Tạ Viễn thì còn là ai nữa?
« Chương TrướcChương Tiếp »