Tuy nhiên, từ chối là từ chối, nếu Tạ Thành Trạch cứ muốn ôm lấy mũ bảo hộ của anh mà hôn, thì anh cũng chẳng làm gì được.
Thậm chí, anh còn không dám đẩy cậu ra, chỉ sợ vô tình dùng lực quá mạnh sẽ làm cậu bị thương.
Cơ thể của Tạ Thành Trạch thật sự quá yếu ớt.
Lục Ngạn Chu mặc bộ đồ bảo hộ, bất lực ngồi dưới đất, mặc cho Tạ Thành Trạch "trêu đùa" mũ bảo hộ của mình.
Bỗng nhiên, Tạ Thành Trạch lên tiếng: "Anh Ngạn Chu, nếu một ngày nào đó, khi cuộc đời em đi đến hồi kết, anh có thể tháo mũ bảo hộ ra, để em hôn anh một lần không?"
Trái tim Lục Ngạn Chu như bị siết chặt: "Thân thể của em rồi sẽ khá hơn thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa."
Tạ Thành Trạch khúc khích cười hai tiếng, chẳng để tâm.
Hiện tại, cậu vô cùng trân trọng sinh mạng của mình, không hề muốn chết. Nhưng cậu cũng đã hạ quyết tâm, khi nào cuộc đời thật sự chạm đến điểm cuối, vào khoảnh khắc cuối cùng ấy, cậu muốn được ôm Lục Ngạn Chu một lần, cũng muốn được hôn anh một lần.
Lục Ngạn Chu thấy Tạ Thành Trạch như vậy, đoán rằng cậu không tin lời mình, suy nghĩ một chút rồi nói: “A Trạch, em tin anh đi, em sẽ khỏe lại.”
Lục Ngạn Chu không ngại nói hết mọi chuyện cho Tạ Thành Trạch nghe nhưng anh không thể nói quá nhiều.
Thiên Đạo của thế giới nhỏ này không có ý thức độc lập, chỉ vận hành theo quy tắc riêng. Nhưng trước đó, khi cùng Chu Tước điều tra, anh đã phát hiện ra Huyền Vũ thiết lập một số lệnh cấm.
Ở trong thế giới nhỏ này, anh phải cẩn thận. Nếu nói quá nhiều sẽ kích hoạt lệnh cấm, không chỉ Tạ Thành Trạch gặp nguy hiểm mà ngay cả anh, người đang bị phong ấn sức mạnh, cũng có thể mất mạng.
Anh đến được thế giới này là nhờ vào sơ hở mà Tạ Thành Trạch để lại trong thân phận “Lục Ngạn Chu”. Thậm chí anh còn phải duy trì hình tượng của người này, nếu bị phát hiện có gì khác thường, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Dù Lục Ngạn Chu trong dòng lịch sử gốc không phải người tốt, nhưng ở giai đoạn hiện tại hắn vẫn chưa làm chuyện gì xấu. Nếu anh thay đổi để làm việc tốt, cũng không coi là quá lệch khỏi quỹ đạo.
Con người vốn dĩ có thể thay đổi.
Huống hồ bây giờ, mọi người đều nghĩ rằng anh đối tốt với Tạ Thành Trạch chỉ vì tiền của cậu… Như vậy thì càng không ai nghi ngờ.
Đây không phải là lần đầu tiên Lục Ngạn Chu nói rằng cậu sẽ khỏe lại, có thể hồi phục. Tạ Thành Trạch không hiểu, nhìn anh đầy nghi hoặc: “Em thực sự sẽ khỏe lại?”
Đôi mắt Tạ Thành Trạch trong veo, chứa đầy sự yêu thích và tin tưởng dành cho anh… Lục Ngạn Chu ôm lấy cậu: “Em sẽ khỏe lại. Chỉ cần chúng ta làm nhiều việc thiện hơn, em sẽ hồi phục.”
Tạ Thành Trạch: “…” Lục Ngạn Chu thực sự coi cậu như trẻ con sao? Lại dùng kiểu lý lẽ này để dỗ dành cậu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng là có nhiều người tin vào điều đó, xem nó như một niềm tin để bấu víu.
Biết bao người hành thiện tích đức, chỉ để cầu mong kiếp sau được bình an đó thôi!
Từ nhỏ, Tạ Thành Trạch đã không tin vào những điều này, luôn xem thường nhưng Lục Ngạn Chu đã nói vậy rồi, cậu có thể giả vờ tin tưởng: “Vậy thì tốt quá, em muốn khỏe lại.”
“Anh cũng muốn em khỏe lại… A Trạch, em có muốn thành lập một quỹ từ thiện không?” Lục Ngạn Chu hỏi.
Gần đây anh đã tích lũy được không ít công đức nhưng theo tính toán của mình, dù có quyên góp hết số tiền đang có, anh cũng không thể giúp Tạ Thành Trạch khỏi bệnh.
“Được thôi.” Tạ Thành Trạch đồng ý.
“Anh đang nghĩ thế này…” Lục Ngạn Chu bắt đầu giải thích về kế hoạch quỹ từ thiện mà anh vừa tìm hiểu trong những ngày qua.
Tạ Thành Trạch nói: “Anh Ngạn Chu, em không hiểu.”
Nếu là trước đây, chắc chắn cậu sẽ cho rằng Lục Ngạn Chu muốn lập quỹ từ thiện chỉ để lấy tiền từ cậu. Dù sao thì quỹ từ thiện có rất nhiều chỗ có thể gian lận.
Nhưng bây giờ, cậu bằng lòng tin tưởng anh.
Nói đi cũng phải nói lại, Lục Ngạn Chu ở đây, ăn mặc bình thường, không kén chọn đồ ăn, còn ngủ trên giường gấp mỗi ngày… Cậu thực sự không hiểu nổi, trước đây Lục Ngạn Chu lấy 30 triệu từ công ty của cậu để làm gì.
Lục Ngạn Chu không hè tiêu tiền, lấy tiền đi chỉ để nhìn số dư tài khoản cho vui hay sao?
“Vậy thì anh sẽ đi chuẩn bị… Chuẩn bị quỹ từ thiện sẽ tốn không ít tiền nhưng em yên tâm, sau này anh nhất định giúp em kiếm lại.” Lục Ngạn Chu nói.
Năm sinh của anh trong kiếp đầu tiên và kiếp này tương đương nhau, mà đời trước anh đã sống hơn 30 năm.
Nói cách khác… Anh có thể biết ngành nào sẽ phát triển trong mười năm tới.
Bám sát theo xu hướng lớn, cộng thêm nghiên cứu báo cáo tài chính, Lục Ngạn Chu không dám đảm bảo mình có thể kiếm được bao nhiêu nhưng chắc chắn sẽ không ít.
Dù sao thì tiền tài cũng chỉ là vật ngoài thân, sau này kiếm được, anh vẫn sẽ đem đi quyên góp. Đến lúc đó, anh còn phải học thêm kiến thức khác để chuẩn bị cho thế giới tiếp theo.
“Ừm.” Tạ Thành Trạch lập tức đồng ý.
Lục Ngạn Chu dự định ở bên cạnh Tạ Thành Trạch cả ngày nhưng anh không thể cứ ở mãi trong phòng vô trùng, mặc bộ đồ bảo hộ này thì không thể ăn uống hay đi vệ sinh được.