Lục Ngạn Chu lên xe, phóng đi thẳng, không định có bất kỳ liên hệ nào với An Thần Uyên.
Thế nhưng, hai ngày sau, khi Lục Ngạn Chu đến công ty của Tạ Thành Trạch, anh lại nhìn thấy An Thần Uyên.
Dạo gần đây, anh đang cố gắng chỉnh đốn lại công ty của Tạ Thành Trạch, mà trước khi bắt tay vào cải tổ, chắc chắn cần tuyển thêm một số người để bồi dưỡng nhân sự cho riêng mình.
An Thần Uyên chính là một trong những người đã nộp đơn xin việc. Cậu ta tốt nghiệp cùng trường đại học với nguyên chủ nhưng nguyên chủ học ngành lịch sử, còn cậu ta học ngành tài chính, đúng chuyên ngành.
Lần gặp trước, Lục Ngạn Chu còn có thể coi như là trùng hợp nhưng lần này thì không giống vậy.
Rõ ràng, An Thần Uyên cố tình tiếp cận anh.
Giữa hai lựa chọn "giữ An Thần Uyên bên cạnh để giám sát" và "đuổi An Thần Uyên đi", cuối cùng Lục Ngạn Chu chọn vế trước.
Hiện giờ, đối với anh mà nói, An Thần Uyên và Tạ Viễn là những quả bom nổ chậm. Thay vì để họ ở ngoài tầm kiểm soát, hoàn toàn không biết họ định làm gì, chi bằng giữ bên cạnh để theo dõi mọi cử chỉ hành động của họ thì hơn.
Tất nhiên, dù giữ lại thì giữ lại, nhưng anh sẽ không để An Thần Uyên có cơ hội tiếp cận Tạ Thành Trạch.
Liếc nhìn vị lãnh đạo kỳ cựu trong công ty đang cùng anh tham gia phỏng vấn và có vẻ rất hài lòng với An Thần Uyên, Lục Ngạn Chu quyết định nhận cậu ta vào làm, đồng thời cũng ghi nhớ thêm một điều về người lãnh đạo này.
Trong công ty, người này vốn làm việc chăm chỉ, anh cũng không tìm ra vấn đề gì trong hồ sơ điều tra nhưng việc ông ta một lòng muốn giữ An Thần Uyên lại, không chừng cũng là một dấu hiệu đáng nghi.
Sau khi buổi phỏng vấn kết thúc, Lục Ngạn Chu nhận được tin nhắn từ An Thần Uyên: "Đàn anh, khi nào anh rảnh, tôi mời anh ăn cơm nhé?"
Dù đã quyết định giữ An Thần Uyên bên cạnh nhưng Lục Ngạn Chu lại không có thời gian để ý đến cậu ta, chỉ nhìn lướt qua tin nhắn mà không trả lời.
Giáng Sinh qua được vài hôm là đến Tết Dương lịch, anh hỏi Tạ Thành Trạch muốn quà Tết Dương lịch gì, đối phương nói muốn anh dành cả ngày bên cạnh.
Ở bên cạnh thì chắc chắn là phải rồi, nhưng ngoài ra, anh cũng muốn tặng thêm một món quà nữa cho Tạ Thành Trạch.
Nhưng nên mua gì lại trở thành vấn đề nan giải với Lục Ngạn Chu.
Trong ký ức của anh, anh chỉ từng mua quà khi bạn bè chuyển nhà, lựa chọn những thứ có thể dùng được, nhưng với Tạ Thành Trạch, có rất nhiều thứ cậu không dùng được.
Anh lại không mua nổi những món quà quá đắt tiền,
Trước đây, khi mua quần áo cho Tạ Thành Trạch, anh toàn phải dùng tài khoản của Tạ Thành Trạch…
Đang phiền não, Lục Ngạn Chu bỗng thấy một đứa trẻ bên cạnh đang cầm một chiếc xe đồ chơi xúc đất, đi vài bước lại ngồi xuống để chiếc xe cùng tiến về phía trước.
Sau khi ghé vào một cửa hàng đồ chơi, Lục Ngạn Chu bỏ ra 500 tệ mua vài món đồ.
Đa số là đồ chơi phát triển trí tuệ, có vài món là đồ thủ công nho nhỏ. Gần đây, lúc anh làm việc, Tạ Thành Trạch dành hết thời gian để học bài, nhưng học lâu cũng dễ chán, mà cậu lại không thích xem phim gì cả… Vậy chơi đồ chơi cũng không tệ đúng không?
Dù biết rõ Tạ Thành Trạch đã trưởng thành, nhưng Lục Ngạn Chu vẫn luôn vô thức xem cậu như một đứa trẻ.
Vào ngày Tết Dương lịch, đối diện với đống đồ chơi chất đống trước mắt, Tạ Thành Trạch khá bối rối.
Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng tiếp xúc với những thứ này!
Sau khi đi qua đường ống khử trùng, Lục Ngạn Chu vụng về lấy một mảnh ghép hình: "Muốn chơi ghép hình không? Hoặc lắp chiếc xe này cũng được, lắp pin vào là nó có thể chạy! Chúng ta cũng có thể chơi cờ năm quân…"
Tạ Thành Trạch nhìn Lục Ngạn Chu, cười nói: "Chỉ cần anh Ngạn Chu chơi cùng em, thì em chơi gì cũng được!"
Lục Ngạn Chu: "…"
Anh âm thầm thở dài trong lòng, cảm thấy bản thân hơi xoay xở không nổi.
Tạ Thành Trạch của thế giới này và Tạ Thành Trạch mà anh từng quen biết là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Người mà anh từng quen rất sợ bị người khác chạm vào. Anh nhớ có lần mình kích động khoác vai cậu, kết quả là cậu nhanh chóng né đi.
Nhưng ở đây, Tạ Thành Trạch lại khác hẳn, lúc nào cũng muốn dính chặt lên người anh.
Đây chính là… sự khác biệt về môi trường sống sẽ hình thành nên những tính cách khác nhau sao?
Dạo gần đây, Lục Ngạn Chu đã không ít lần nhắc nhở Tạ Thành Trạch đừng có nói mấy lời ướŧ áŧ sến súa như vậy, nhưng cậu chẳng chịu nghe. Còn anh… anh không làm gì được cậu cả.
Không nỡ đánh, không nỡ mắng, đến cả lời từ chối cũng không nỡ, vậy thì còn biết làm gì bây giờ?
Thậm chí, khi bị Tạ Thành Trạch bày tỏ sự yêu thích cuồng nhiệt như vậy, trái tim của Lục Ngạn Chu còn không kìm được mà đập nhanh hơn.
Có phải do anh đã độc thân quá lâu rồi không?
Lục Ngạn Chu hít một hơi thật sâu, ngồi xuống cùng Tạ Thành Trạch chơi đồ chơi.
Nhưng anh lạnh lùng từ chối cái "cược" mà Tạ Thành Trạch đưa ra khi chơi cờ, người thua phải hôn người thắng.
Dù sao thì hai người bọn họ cũng không thể nào thật sự hôn nhau được nhưng như vậy vẫn quá mức mập mờ.