Tạ Thành Trạch chăm chú nhìn anh, rồi lại nâng mũ bảo hộ lên mà hôn tiếp…
Tim Lục Ngạn Chu bỗng nhiên đập mạnh hơn.
Anh hít sâu một hơi để bình tĩnh lại nhưng ngay sau đó lại thấy chiếc áo ngủ rộng rãi trên người Tạ Thành Trạch gần như sắp tuột xuống…
Lục Ngạn Chu không nhịn được mà nói: “A Trạch, em mặc quần áo vào đi, kẻo lạnh đấy.”
“Em không lạnh.” Tạ Thành Trạch đáp.
“Không lạnh cũng phải mặc vào.” Lục Ngạn Chu vươn tay kéo áo Tạ Thành Trạch.
Tạ Thành Trạch liếc nhìn Lục Ngạn Chu một cái, lùi lại một bước, trực tiếp cởi dây áo ngủ ra… Lục Ngạn Chu đang định nói gì đó thì thấy cậu bắt đầu nghiêm túc mặc quần áo.
Thôi vậy… Lục Ngạn Chu vô thức dời mắt đi.
Đúng lúc này, Tạ Thành Trạch lại nói: “Anh Ngạn Chu, quần áo của em ít quá… Anh mua cho em mấy bộ đi.”
“Ngày mai anh sẽ đi mua cho em.” Lục Ngạn Chu nhận ra sự sơ suất của mình.
Quần áo của Tạ Thành Trạch rất ít, dù cậu sống trong phòng vô trùng, không cần thay giặt thường xuyên, nhưng thanh niên thì cũng nên có mấy bộ quần áo đẹp.
Anh có thể mua thêm mấy bộ quần áo mà giới trẻ thích mặc cho Tạ Thành Trạch.
Tạ Thành Trạch lại nói: “Em còn cần cả đồ lót nữa!”
Không hiểu sao, Lục Ngạn Chu trở nên không được tự nhiên: “Anh biết rồi.”
Ban đầu anh còn định để người khác đi mua quần áo cho Tạ Thành Trạch, nhưng giờ thế này… ngày mai anh phải tranh thủ thời gian đến trung tâm thương mại mua đồ rồi.
“Ừm.” Tạ Thành Trạch lại một lần nữa ôm lấy Lục Ngạn Chu, không chịu buông tay.
Mấy ngày nay Lục Ngạn Chu đều ở bên Tạ Thành Trạch, những gì cần nói đã nói hết, anh chỉ im lặng ôm lấy cậu.
Tạ Thành Trạch đột nhiên nói: “Anh Ngạn Chu, em thích anh.”
Lục Ngạn Chu không hề do dự: “Anh cũng thích em.”
Tạ Thành Trạch nói: “Em nói thích không phải thích bình thường, mà là… là thích kiểu vợ chồng ấy. Anh Ngạn Chu, em muốn kết hôn với anh, mãi mãi ở bên nhau.”
Lục Ngạn Chu sững sờ: “Em nói gì cơ?”
“Em nói em thích anh, em muốn kết hôn với anh.” Tạ Thành Trạch lại cúi xuống hôn lên mũ bảo hộ của Lục Ngạn Chu.
Lục Ngạn Chu vô thức nắm lấy vai cậu: “A Trạch, chúng ta đều là đàn ông!”
“Thì sao chứ?” Tạ Thành Trạch không quan tâm.
Lục Ngạn Chu nói: “A Trạch, đừng nói bừa. Em tiếp xúc với quá ít người nên mới sinh ra ảo giác như vậy, tình cảm em dành cho anh chắc không phải tình yêu đâu… Đây là hiệu ứng chim non, không, cũng không thể nói thế…”
Trong nhất thời, Lục Ngạn Chu không biết phải nói gì cho phải.
Bị anh em tốt của mình tỏ tình, anh thật sự không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào!
Anh và Tạ Thành Trạch quen nhau, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió, anh có thể khẳng định chắc chắn rằng, Tạ Thành Trạch là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.
Anh cũng tin rằng, đối với Tạ Thành Trạch, anh cũng là người quan trọng nhất.
Nhưng đó là tình anh em.
Anh luôn coi Tạ Thành Trạch là anh em!
Còn Tạ Thành Trạch thì khỏi phải nói, khi anh mới quen cậu, đã biết cậu đến từ Thế giới Tu Tiên, còn tu luyện đạo Vô Tình.
Với công pháp mà Tạ Thành Trạch tu luyện, cậu không thể động lòng!
Ở Cục Quản lý, ai mà không biết Tạ Thành Trạch là người công tư phân minh nhất? Cậu chưa bao giờ để tình cảm ảnh hưởng đến phán đoán.
Dù ngày nào anh cũng đến tìm Tạ Thành Trạch, quấn quýt lấy cậu, khiến quan hệ của hai người trở nên rất tốt, thì trước mặt anh, cậu vẫn luôn lạnh nhạt.
Nhưng bây giờ, Tạ Thành Trạch lại tỏ tình với anh.
Không, đây cũng không thể nói là Tạ Thành Trạch tỏ tình với anh, thực ra là một mảnh linh hồn của Tạ Thành Trạch tỏ tình với anh.
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Sao lại thành ra thế này?
Nghĩ kỹ thì, hình như chuyện này cũng không có gì lạ.
Ở thế giới này, từ nhỏ Tạ Thành Trạch đã sống trong phòng vô trùng, không gặp được bao nhiêu người. Anh đối xử với cậu tốt một chút, cậu đãcó tình cảm sâu đậm với anh…
Nhưng đây không phải tình yêu, chỉ có thể nói là sự lệ thuộc.
Nếu Tạ Thành Trạch khỏe mạnh, từ nhỏ đã được người khác nâng niu, có vô số người theo đuổi, thì chắc chắn sẽ không như vậy!
Lục Ngạn Chu không biết phải nói thế nào, lúc này Tạ Thành Trạch lại một lần nữa nói: “Anh Ngạn Chu, em yêu anh.”
“A Trạch, nếu em tiếp xúc với nhiều người hơn, em sẽ không nghĩ như vậy đâu, em cũng sẽ không dễ dàng yêu anh thế này, có khi em còn thích một cô gái xinh đẹp nào đó… Khoan đã, thế này cũng không đúng…” Lục Ngạn Chu đột ngột ngậm miệng.
Tạ Thành Trạch thích anh là không đúng, mà thích người khác cũng không được.
Nếu một mảnh linh hồn của Tạ Thành Trạch để lại nhân quả ở thế giới này, sau khi cậu khôi phục thì phải làm sao đây?
Quan trọng hơn là Tạ Thành Trạch có rất nhiều mảnh linh hồn, nếu mỗi mảnh linh hồn đều thích một người khác nhau… thì đến cuối cùng tình hình sẽ thành một mớ hỗn loạn phải không?
Tạ Thành Trạch vốn có tính cách như vậy, anh nghĩ rằng dù các mảnh linh hồn của cậu có hơi khác biệt thì cũng không thể thay đổi quá nhiều. Nhưng thực tế…
Tạ Thành Trạch ở thế giới này thật sự rất khác với Tạ Thành Trạch mà anh từng quen biết.
Trước đây, Tạ Thành Trạch mạnh mẽ, lạnh lùng, đầy cảnh giác. Nhưng bây giờ, cậu lại là một cậu bé ngoan ngoãn, ai nói gì cũng tin.
Lục Ngạn Chu cảm thấy hơi đau đầu.
Mà Tạ Thành Trạch vẫn hoàn toàn không hay biết gì, chỉ mỉm cười nhìn anh, nắm lấy tay anh, nghịch ngợm bẻ từng ngón tay của anh ra chơi.
“A Trạch, tại sao em lại thích anh?” Lục Ngạn Chu cuối cùng cũng hỏi.
“Em chỉ là thích anh thôi.” Tạ Thành Trạch tựa vào người Lục Ngạn Chu: “Em muốn anh mãi mãi ở bên em.”
Lục Ngạn Chu đã rối bời rất lâu nhưng lúc này cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Tạ Thành Trạch rất coi trọng anh, lúc nào cũng muốn ở cạnh anh. Việc tỏ tình này, có lẽ cũng vì cậu không muốn rời xa anh mà thôi.
Lục Ngạn Chu nói: “Em còn nhỏ, đừng vội nói yêu hay không yêu… Em yên tâm, anh sẽ không rời xa em. Nhưng thứ giữa chúng ta không phải là tình yêu, em hiểu không?”
“Vậy nó là gì?” Tạ Thành Trạch hỏi.
“Là tình anh em. Em là người anh em tốt của anh.” Lục Ngạn Chu nói rất dứt khoát.
Tạ Thành Trạch: “…”
Bị người anh em tốt tỏ tình, nhưng mà… người anh em này vẫn chỉ là một đứa trẻ chẳng biết gì cả.
Lục Ngạn Chu nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, chuẩn bị nghiêm túc giáo dục Tạ Thành Trạch: “A Trạch, em phải phân biệt rõ ràng các loại tình cảm khác nhau. Ví dụ như tình yêu, đó là khi người ta muốn hôn nhau, ôm nhau, thậm chí là…”
“Em chỉ muốn hôn anh, ôm anh thôi!”
Lục Ngạn Chu: “…” Chủ đề này không thể tiếp tục được nữa!
Còn nữa, hình như anh với Tạ Thành Trạch quá mức thân mật rồi. Tạ Thành Trạch chẳng biết gì, có lẽ vì thế mà cậu đã có sự nhầm lẫn tình cảm.
Chờ đến khi anh ra ngoài, anh phải tìm mấy quyển sách về vấn đề tình cảm của thanh thiếu niên để nghiên cứu, vừa đọc cho mình, vừa để Tạ Thành Trạch đọc!
Còn nữa, trước đây anh luôn nghĩ rằng vì có màng chắn nhựa ngăn cách, nên việc để Tạ Thành Trạch hôn anh, hoặc để anh hôn lên má Tạ Thành Trạch cũng không có gì to tát. Nhưng giờ nghĩ lại, đúng là không nên chút nào.
Sau này, anh phải giữ khoảng cách với Tạ Thành Trạch.
Lục Ngạn Chu nghĩ vậy, bèn giơ tay ra ngăn Tạ Thành Trạch lại, khi cậu định hôn lên đầu anh một lần nữa: “A Trạch, đừng hôn như vậy…”
“Anh không thích em nữa sao?” Đôi mắt của Tạ Thành Trạch bỗng nhiên đỏ hoe.
Lục Ngạn Chu: “…”
Sao anh có thể không thích Tạ Thành Trạch được chứ!
Tạ Thành Trạch đã đáng thương đến mức này rồi, làm sao anh có thể tổn thương cậu?
Chỉ một cái hôn thôi mà, thật sự không có gì to tát, từ từ dạy bảo sau cũng được.
Cuối cùng, Lục Ngạn Chu vẫn thu tay về, để mặc Tạ Thành Trạch bám dính lấy anh, hôn lên chiếc mũ bảo hộ của anh.
Mỗi khi Tạ Thành Trạch hôn lên chiếc mũ bảo hộ trong suốt của anh, anh đều có thể thấy rõ đôi môi bị ép bẹp lại của cậu. Có lúc, cả khuôn mặt của Tạ Thành Trạch cũng bị đè đến biến dạng.
Nhưng không hiểu sao… Lục Ngạn Chu lại thấy cậu rất đáng yêu.