Chương 33: Trọng Sinh: Tôi Là Nữ Vương Công Nghệ (33)

Động tĩnh lớn như vậy, đang lúi húi trong bếp dọn dẹp, Bạch Mai làm sao mà không nghe thấy.

Bà còn chưa kịp chạy ra thì đã bắt đầu dỗ dành: “Anh ơi, đừng đánh, tổ dân phố mà biết lại rầy rà đó...”

Lời chưa dứt.

Bà vừa bước vào, liền sững người tại chỗ.

Chỉ thấy phòng ngủ tan hoang, người đàn ông nhà bà đang ngồi phệt dưới đất, tay ôm trán rêи ɾỉ, không dám nhìn ai.

Còn cô con gái đáng lẽ phải bị đánh lại đứng thẳng tắp, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Bạch Mai: ...

Cảnh tượng này không giống chút nào với kiểu “tình cha con” quen thuộc trong nhà bà.

Ánh mắt lạnh băng của Sở Hà liếc qua, Bạch Mai lập tức mềm nhũn đầu gối, quỳ sụp xuống đất.

Nhưng chỉ vài giây sau, bà phản ứng lại, vành mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn như suối: “Trời ơi tôi đã tạo nghiệp gì vậy chứ?”

“Tiểu Hà, sao con lại đối xử với ba con như thế? Con dám ra tay đánh người sao? Mẹ dạy con như vậy à?”

“Con rốt cuộc muốn làm gì? Con nhất định phải khiến cái nhà này tan nát mới chịu đúng không...”

Đây là bài ca quen thuộc của bà, thường dùng mỗi khi Sở Hà phản kháng thất bại.

Thế nhưng lần này, cô gái trước mặt lại thản nhiên trả lời: “Đúng đó.”

Bạch Mai: ...

Bà nghẹn họng.

Màn khóc lóc... không diễn tiếp được nữa.

Bà nhìn chồng mình vẫn đang ôm trán ngơ ngác, vẻ mặt vừa ngơ vừa sợ, rồi lại nhìn đứa con gái giờ đã đứng thẳng, cao ráo như một thanh kiếm, trong phút chốc, bà không nói nên lời.

“Con... sao con lại có thể...”

Sở Hà bắt đầu thấy phiền.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ mấy robot chuyển khoản theo giờ của Liên bang, cô đâu có tiếp xúc với kiểu quan hệ gia đình rối rắm như thế này, càng không có khái niệm gì về tình thân.

Thời đại Tinh Hải mà, tử ©υиɠ nhân tạo đã phổ cập toàn liên minh, chuyện mang thai sinh nở giờ chỉ còn là sở thích cá nhân thôi mà...

Trong hoàn cảnh đó mà bắt cô cảm nhận “hơi ấm gia đình" “tình cha con" “tình mẹ bao la” các thứ, thì đúng là... làm khó Sở phát tài quá rồi.

...

Nhưng mà, dù sao hiếu thuận là đạo lý muôn đời. Đã làm con cái, sao có thể làm ngơ trước tiếng khóc của mẹ? Thật trái với luân thường đạo lý!

Thế nên Sở Hà chỉnh lại tư thế, nghiêm túc trả lời: “Dạ mẹ, đúng là con không muốn để hai người sống yên ổn. Con cũng thật lòng muốn phá tan cái nhà này.”

Phải nói là giọng điệu vô cùng chân thành.

“Có điều con mới nghĩ lại... hai người vốn dĩ cũng cùng một giuộc cả mà! Có tách ra cũng chẳng để làm gì, thôi cứ vậy đi.”

Nói xong lại thở dài một tiếng, như thể đang tiếc nuối chuyện gì to lớn lắm.

Mà xét cho cùng, sau vụ này, chắc cặp đôi kia cũng chẳng còn hơi sức mà rảnh rỗi gây chuyện với cô đâu.

Sở Hà tự thấy nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn, thế là xoay người rời khỏi nhà như gió.

Bạch Mai nhìn theo, mắt nhòe đi, một giọt nước mắt to như hạt đậu rơi “bộp” xuống sàn, tan thành âm vang chát chúa, đánh tan cái gọi là “tình mẫu tử sâu nặng”.

Căn nhà trống vắng chỉ còn lại tiếng rên khe khẽ như sắp tắt thở của Sở Phú Quý và tiếng sụt sùi ngắt quãng của Bạch Mai.

Bà ngẩn người hồi lâu, rồi mới bò dậy lồm cồm, vội vàng đến xem chồng có bị thương nặng không...

Vừa xoay mặt ông ta lại, chưa kịp động vào cục bầm tím trên trán thì...

“Rầm!!" Cánh cửa lại bật mở!

Sở Hà quay lại.

Cô thản nhiên bước qua người đang nằm bẹp ở cửa, ung dung đi vào trong, lục tung các ngăn kéo tìm ra sổ hộ khẩu.

Nhét sổ hộ khẩu vào túi xong, cô lại đi thẳng vào bếp...

Thịt bò kho chưa được nếm thử đâu nhé, phải mang đi, nhất định phải mang đi!

Lúc đến cửa lại cảm thấy hình như còn sót gì đó, tinh thần thể trong đầu bắt đầu xôn xao.

Sở Hà nghĩ mãi, thấy đây chắc là trời cảnh báo mình, chuyện này phải nghiêm túc xử lý!

Thế là quay ngược trở lại, giơ chân đạp thẳng lên bàn trà trong phòng khách.

“Rắc...”

Bàn trà kính vỡ tan tành ngay tại chỗ.

Mảnh vỡ thủy tinh văng tung toé, đều tăm tắp.

Sở Hà thì vỗ tay hài lòng, quay sang nói với người mẹ thân yêu: “Quên không nói mẹ, con mà đánh nhau thì chưa từng để tâm xem đối thủ là người hay sâu, nam hay nữ.”

“Nếu mẹ cảm thấy con bất hiếu, thì lần sau con sẽ quay lại, hai mẹ con mình solo riêng, nhưng dạo này làm ơn đừng làm phiền con, con dễ cáu đấy.”

Dứt lời, cô xách nguyên đĩa thịt bò kho đổ thẳng vào túi, đeo ba lô, nghênh ngang rời đi.

Bạch Mai: ...

Là tôi điên, hay là thế giới này điên rồi?

Bà thất thần nhìn quanh, lại cúi xuống nhìn người chồng đang thoi thóp thở dưới sàn...

Sở Phú Quý mặt mũi sưng vù, trán tím bầm, má đỏ lựng, thịt da phù lên khiến cả gương mặt như bị nén lại đến méo mó.

Vừa rồi nghe thấy tiếng cửa và loáng thoáng lời đe dọa của Sở Hà, ông ta lại rụt người một cái, run rẩy đến tận bây giờ vẫn chưa dừng lại.

Cuối cùng, Bạch Mai cũng bật khóc nức nở.

Bà sụp đổ vì nhận ra, đứa con gái mà bà nuôi bao năm, chẳng có lấy một chút hiếu thảo!

Bà nức nở chạy ra cửa, tình cờ kéo được đôi vợ chồng hàng xóm vừa lên đến cầu thang. Bao cảm xúc ngổn ngang dồn về, bà nghẹn ngào mãi mới nói thành lời.

“Chị Cao, anh Trần, làm ơn cứu tôi với, con bé Tiểu Hà nó điên rồi! Vừa về nhà đã đòi tiền, còn đánh cả tôi với lão Sở ra nông nỗi này, nhà thì bị nó đập tan hoang...”

Con gái bất hiếu như thế, nắng gắt cũng chẳng sưởi ấm trái tim tê buốt của bà.

Bà chỉ thấy mình đã gánh chịu quá nhiều đau khổ.

Vợ chồng hàng xóm cũng bị shock không nhẹ, cả hai nhìn nhau, rồi len lén ló đầu vào xem thử.

Vừa nhìn!

Ối dồi ôi!

Bàn trà kính vỡ nát, mảnh vụn rải đều. Sở Phú Quý mặt sưng mỏ đỏ nằm co quắp không ra hình dạng, chỉ còn phát ra tiếng rên như heo con.

Bên cạnh là cái ghế xếp đã tan xác, một chân ghế nằm lăn lóc ngay mép cửa.

Chị Cao lặng lẽ thu lại ánh nhìn, quay sang chồng, ánh mắt đầy áp lực.

Anh Trần vốn đang thấy mủi lòng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã co rút lại, sợ hãi cúi đầu.

Chị Cao cười gượng xin lỗi Bạch Mai:

“Trời ơi, Bạch Mai ơi, thật xin lỗi, lão Trần nhà tôi dạo này huyết áp không ổn, lên cầu thang còn choáng váng nữa là... chắc không giúp gì được đâu. Hay là tôi gọi giúp chị xe cấp cứu 120 nhé?”

Bạch Mai: ...