Suốt một tuần, Lục Kính luôn quan sát và tiếp xúc với cô, tuy chưa rõ cô là ai, vì sao lại trở thành Tô Yên Mị, nhưng sau khi xác định cô không gây nguy hiểm cho căn cứ, anh bắt đầu lên kế hoạch điều tra dị thường ở thành phố Tề Vân.
Biết Lục Kính chuẩn bị dẫn đội ra ngoài, người vui nhất chính là Từ U.
Cô ta chủ động dời công việc ở viện nghiên cứu, trống thời gian để đi cùng Lục Kính.
Phó Hàn Tri hiện đang thúc đẩy một dự án, cần liên tục tiến hành thí nghiệm nên không thể rời đi.
Có Từ U tham gia, Quý Hiên và Dung Tinh Dẫn dĩ nhiên cũng đi theo.
Ngoài ra, Lục Kính còn chọn thêm ba dị năng giả cấp S cùng một số đồng nghiệp dị năng giả cấp A.
Chung Nhiên là dị năng giả song hệ lôi - hỏa cấp S, thực lực mạnh mẽ, tương đương dị năng giả siêu cấp S. Trước đó, hắn từng dẫn một đội dị năng giả toàn bộ cấp A trở lên gia nhập căn cứ Thiệu An, càng củng cố sức mạnh của căn cứ. Vì thế, dù mới gia nhập không lâu, hắn cũng có tiếng nói nhất định.
Nếu Lục Kính ra ngoài, hắn sẽ phụ trách ở lại, bảo đảm an toàn cho cả căn cứ.
Đây đối với Chung Nhiên mà nói là quá tốt.
Tuần trước, ngoài công việc cần thiết, thời gian còn lại hắn đều xoay quanh Tô Yên Mị, tận tình lấy lòng.
Mà Lục Kính không hề đề cập việc đưa Tô Yên Mị đi theo, khiến Từ U vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, tâm trạng vui suốt cả ngày.
Tiếc rằng niềm vui ấy chỉ kéo dài đến ngày thứ hai ra ngoài, rồi chấm dứt hoàn toàn.
Lục Kính lái riêng một xe, không đi cùng họ.
Đội dị năng lần này do Quý Hiên làm đội trưởng, phó đội trưởng Tiêu Đằng là cấp S cấp hệ Mộc.
Trước khi xuất phát, Từ U kinh ngạc, hoàn toàn không thể chấp nhận: “Lục Kính, anh đi một mình, nguy hiểm lắm!”
Cô ta vội vàng khuyên: “Anh đưa em theo đi, em có dị năng trị liệu, nếu anh không may bị thương, em có thể khắc chế virus xác sống!”
Lục Kính từ chối.
Dị năng giả hệ trị liệu vô cùng quý giá, ở các căn cứ lớn chính quy, số lượng cực hiếm và luôn được bảo vệ nghiêm ngặt.
Dị năng giả hệ trị liệu cấp S, thậm chí ở căn cứ lớn cũng chưa từng nghe nói.
Nếu không phải Từ U khăng khăng muốn đi theo, anh vốn không định mang nhiều dị năng giả cấp S như vậy.
“Một trong những dị năng của tôi là hệ phong, nếu gặp nguy hiểm, tôi có thể rút lui bất cứ lúc nào.” Không muốn tranh cãi về chuyện nhỏ này, Lục Kính nói ngắn gọn.
Đôi mắt Từ U đỏ lên, môi run run, muốn hỏi anh có phải thấy mình là gánh nặng hay không, nhưng khi thấy anh nhíu mày, cô ta lại quay mặt đi, không muốn để anh thấy vẻ yếu đuối khi rơi nước mắt.
Nhưng sự kiên cường khiến người ta xót xa ấy, chỉ đổi lại âm thanh chiếc xe của anh rời đi.
Không chút do dự, dứt khoát gọn gàng, khiến Từ U không nhịn nổi, ôm mặt khóc thành tiếng.
Quý Hiên lo lắng: “Chị Từ…”
Từ U nghẹn ngào chất vấn: “A Hiên, cậu đã biết trước rồi đúng không?”
Quý Hiên vò mái tóc bạc xanh, không biết giải thích sao: “Tối qua anh Lục họp với bọn tôi, chị đang bận ở viện nghiên cứu, tôi tưởng chị biết…”
“Nhưng anh Lục bảo bọn tôi phải bảo vệ chị, anh ấy vẫn rất để ý đến chị mà.”
Dung Tinh Dẫn đúng lúc xen vào với vẻ vô tội: “Đúng vậy mà, anh Lục tốt lắm, còn bảo với mọi người rằng vật tư là thứ yếu, nhất định phải bảo vệ tôi và chị Từ trước.”
Dù sao, một dị năng giả hệ không gian cấp S có thể dọn sạch cả kho vật tư cũng rất quan trọng.
Thấy sắc mặt Từ U thay đổi liên tục, Quý Hiên trừng Dung Tinh Dẫn một cái, hận không thể lấy vải nhét luôn miệng hắn lại.
Không biết nói thì đừng nói!
Hai chiếc xe cải tiến đỗ trong sân biệt thự, những người khác thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, thỉnh thoảng liếc nhau chuyền “dưa” hóng chuyện, nhưng vẫn giữ im lặng tuyệt đối.