Quyển 1 - Chương 22

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không làm gì, chỉ sầm mặt bỏ đi.

Nhìn bóng lưng Chung Nhiên bước lên lầu, Từ U vẫn còn chút sợ hãi.

Cô ta lắc đầu, quay sang Tô Yên Mị nói lời xin lỗi: “Xin lỗi nhé, Chung Nhiên tính vốn không tốt, chắc lúc nãy anh ấy thấy tôi phiền.”

Giọng điệu quen thuộc ấy lại giống như Từ U mới là bạn gái của Chung Nhiên, thay hắn nói lời xin lỗi với người ngoài.

Hai người họ là thanh mai trúc mã, thời đại học cũng ở cùng một thành phố, chỉ cách nhau một con phố.

Khi khắp nơi xảy ra biến cố, để được ở gần Từ U hơn, Chung Nhiên đã học ở trường thể thao. Lúc biến cố lan tới, hắn còn đáp máy bay, vượt ngàn dặm tới Hải Thành tìm Từ U đang theo thầy.

Trải qua muôn vàn khó khăn vẫn không tìm thấy Từ U, khi hy vọng đã mong manh, hắn lại phát hiện ra Tô Yên Mị có gương mặt khá giống cô ta.

Giờ đây hai người cuối cùng cũng đoàn tụ, sự quen thuộc và ăn ý bao năm qua khiến người ngoài khó mà chen vào, kể cả nguyên chủ là bạn gái trên danh nghĩa của hắn.

Những chuyện như vậy xảy ra không biết bao nhiêu lần.

Nguyên chủ ghen tuông, tức giận, cãi nhau với Chung Nhiên, cuối cùng cũng đều chìm xuồng.

Vì thế, Tô Yên Mị chỉ mỉm cười tỏ vẻ hiểu, thuận theo lời Từ U nói: “Không sao, chị dỗ anh ấy nhiều hơn là được.”

Từ U khựng lại, theo bản năng liếc sang Lục Kính bên cạnh.

Người thanh niên hoàn toàn đứng ngoài câu chuyện ấy đang khẽ rũ mi, cầm lấy ly, bình thản uống nốt phần nước chanh xanh còn lại.

Có lẽ vì bữa tối không mấy vui vẻ, bầu không khí trở nên vi tế, khiến tối nay ai cũng hơi trầm lặng.

Từ U về phòng nghỉ.

Tô Yên Mị thì ăn rất ngon miệng, còn tiện tay ăn ké mấy múi bưởi Phó Hàn Tri bóc.

Ánh mắt Phó Hàn Tri vô thức dừng lại nơi vòng eo cô, chiếc váy len ôm sát tôn dáng, hoàn toàn không có chút nhô lên nào, không biết số bưởi kia đã “biến” đi đâu.

Anh ta để lại đĩa trái cây lớn ngoài phòng khách, còn mang đĩa nhỏ vào phòng Từ U.

Phòng khách có chiếc TV LCD, tuy không kết nối mạng nhưng có thể xem đĩa.

Quý Hiên chọn một bộ phim kinh dị để xem.

Dung Tinh Dẫn không hứng thú với thể loại này, liền quay về phòng.

Bộ phim dài gần hai tiếng, Lục Kính xem đến mức sắp ngủ gật, giữa chừng gắng gượng rời đi.

Chỉ còn Tô Yên Mị vừa ăn trái cây vừa hứng thú xem màn hình gần như bị gương mặt nữ quỷ chiếm trọn.

Thế là trong phòng khách chỉ còn lại Quý Hiên và Tô Yên Mị.

Quý Hiên ngồi không yên.

Cuối cùng cũng chịu đựng đến khi phim kết thúc, hắn như bị bật lò xo khỏi ghế, định quay về phòng thì bị Tô Yên Mị gọi lại.

Cô đưa lại cho hắn chiếc áo khoác đen.

Quý Hiên đưa tay nhận lấy, bước đi hai bước lại quay lại, móc từ túi ra nửa túi tinh hạch trong suốt, vẻ mặt lúng túng đưa cho cô: “Cho cô.”

“Hôm nay dọn dẹp xác sống quanh căn cứ, tinh hạch không nhiều. Lần sau tôi mang nhiều hơn.”

Giọng chàng trai cứng ngắc, Tô Yên Mị chẳng để tâm, chỉ nhận lấy tinh hạch, mỉm cười nói một tiếng được.

Có lẽ nụ cười của cô quá dịu dàng, khiến Quý Hiên bỗng có ảo giác mình là người chồng vừa đi làm về, đưa lương cho người vợ hiền đợi sẵn ở nhà.

Hắn càng thêm bối rối, bực bội gãi đầu, rồi ba bước thành hai chạy về phòng.

Đợi Quý Hiên đi khuất, trong cầu thang mờ tối, Chung Nhiên từng bước đi xuống, trên người vẫn còn vương mùi thuốc lá nhạt.

Vừa từ sân thượng trở xuống không lâu, hắn dường như còn mang theo cả hơi lạnh của gió đêm.

Chung Nhiên đưa túi tinh hạch đã chuẩn bị sẵn cho cô.

Việc này vốn hắn định làm ngay khi vào biệt thự, nhưng trên đường về có vài dị năng giả bắt chuyện, khen hắn có bạn gái đẹp như tiên, lại đùa rằng hắn chiều bạn gái, sẵn sàng cho tiền tiêu.

Người khác đều cười, riêng hắn lại cười không nổi.

Số tinh hạch Tô Yên Mị tiêu hôm nay hoàn toàn không phải hắn đưa.