Quyển 1 - Chương 15

Từ U u sầu, Quý Hiên thấy chị Từ không vui thì cũng cụp mắt theo.

Dung Tinh Dẫn lại muốn tìm cơ hội đổ thêm dầu vào lửa.

Phó Hàn Tri thì vẫn giữ nụ cười nhạt quen thuộc, ăn uống nhã nhặn.

Bề ngoài bàn ăn yên bình, nhưng luồng dao động tinh thần lại cuộn trào dữ dội.

May mà Lục Kính đã quen với sự khó chịu này, hiện tại chỉ cần tập trung cảm nhận tinh thần lực của Tô Yên Mị ở khoảng cách gần, anh đã thấy dễ chịu hơn nhiều.

Cơm xong, ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, mình giống như cái đuôi nhỏ bám sau Tô Yên Mị, theo cô lên tầng.

Đến khi cô vào phòng, Lục Kính vẫn chưa vội lên tầng ba, mà đứng ở hành lang tầng hai thêm một lúc.

Khi anh quay đi, từ dưới vọng lên tiếng kính vỡ loảng xoảng.



Phòng ăn tầng một, Từ U ngẩng đầu nhìn bóng Lục Kính rời đi, vô tình làm rơi vỡ một chiếc cốc thủy tinh.

Quý Hiên lấy đồ dọn dẹp, quét sạch mảnh vụn, thấy cô ta vẫn ngồi đó, ngẩn ngơ, mất tập trung, hắn không nhịn được khuyên: “Chị Từ, anh Lục chỉ là nhất thời bị mờ mắt thôi! Với lại Tô Yên Mị có bạn trai rồi, họ không thể đến với nhau được.”

“Cũng chưa chắc đâu.” Dung Tinh Dẫn khẽ hừ một tiếng, nghiêm túc phân tích: “Chung Nhiên đang chiến tranh lạnh với Tô Yên Mị, tình cảm có thể rạn vỡ bất cứ lúc nào. Lần này chưa đến với nhau, nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao? Anh Lục dẫn đội ra ngoài, Tô Yên Mị đi theo, biết đâu lần nào đó họ lại ở bên nhau.”

Thấy sắc mặt Từ U càng lúc càng tái nhợt, Quý Hiên bực bội nói: “Dung Tinh Dẫn! Không biết nói thì im đi!”

Dung Tinh Dẫn vô tội nhún vai: “Tôi chỉ nói sự thật, phân tích lý lẽ thôi mà.”

Nhìn hai người sắp cãi nhau, Từ U như mệt mỏi, khép mắt lại: “A Hiên, A Dẫn, đừng cãi nữa, tôi biết các cậu là vì muốn tốt cho tôi. Cảm ơn các cậu, hôm nay tôi mệt rồi, về nghỉ trước đây.”

Cô ta đứng dậy, bóng lưng cô đơn rời đi in rõ trong mắt ba người đàn ông phía sau.



Bữa tối rất thịnh soạn, Tô Yên Mị ăn no, vừa nằm tiêu cơm vừa nghĩ xem nam chính có phải đang quá để ý đến cô không.

Nhưng mà, chẳng sao cả.

Nam chính dùng rất tốt.

Có củ cà rốt là nam chính đây, cứ câu chặt lấy nữ chính, chẳng cần cô phải làm gì, đám nam phụ vây quanh nữ chính cũng sẽ tự tìm đến cửa.

Chỉ là không biết người đầu tiên sẽ là ai đây.

Không giống như trước mạt thế, khi cuộc sống về đêm của con người đèn hoa rực rỡ, vô cùng phong phú, sau mạt thế, các hình thức giải trí giảm đi rất nhiều. Phần lớn người thường sau khi ăn tối xong, cơ bản đều tắt đèn ngủ sớm.

Buổi chiều, Tô Yên Mị cẩn thận đọc lại toàn bộ nguyên tác dài bảy, tám trăm ngàn chữ một lượt, buổi tối lại dành chút thời gian sắp xếp rõ ràng ký ức liên quan đến thế giới này, rồi thuận theo tập quán ở đây, đi ngủ sớm.

Nửa đêm, không hề báo trước, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.

Tô Yên Mị không để ý, chỉ ôm chăn trở mình một cái.

Nhưng tiếng gõ cửa không hề dừng lại, cứ như nếu cô không ra mở thì cánh cửa này sẽ bị gõ vỡ.

Bị làm ồn đến bực mình, Tô Yên Mị ngồi dậy, tiện tay bật đèn bàn ở tủ đầu giường, chân trần giẫm lên nền gạch men lạnh buốt, đi tới mở cửa.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang hơi tối, ánh sáng trong phòng theo khe cửa tràn ra, cô gái như tinh linh bước ra từ bóng đêm, mái tóc đen mềm mượt xõa tung trên vai, đôi mắt đen trong suốt thẳng tắp nhìn sang.

Thấy Quý Hiên, Tô Yên Mị tay vịn tay nắm cửa, đứng sau cánh cửa mở hé, giọng không vui nói: “Anh tốt nhất là có chuyện gì cần nói.”

Dù không vui, nhưng giọng cô vừa mới ngủ dậy lại mang theo chút uể oải quyến rũ, mềm mại mê người.

Cửa vừa mở, chàng trai đứng đó, mái tóc bạc ánh xanh lam rối bời, như còn chưa kịp phản ứng, vẫn giữ nguyên tư thế gõ cửa.