Quyển 1 – Chương 45: Bác gái

Yến Niên Thời: "..."

Anh nghiêng đầu, bất ngờ đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô.

Nói là hôn, thực ra chỉ lướt qua một chút, chưa kịp cảm nhận gì thì Lan Họa đã lập tức kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Yến Niên Thời thầm than khổ, vợ anh không thích tiếp xúc thân mật với anh.

Ngôn Tuế Hàn nhìn cảnh hai người họ thì thầm to nhỏ, chỉ có mình anh ta là cô đơn lẻ loi, liền cầm lấy chén trà, nhấp một ngụm.

Lúc này, Yến Lăng Tiêu từ trên lầu bước xuống, miệng ngậm một miếng bánh mì, tay cầm một hộp sữa hạt óc chó, vừa đi vừa bảo nhà bếp luộc hai quả trứng gà cho mình.

Thấy vậy, sắc mặt bà Yến hơi sa sầm.

Bà cảm thấy con trai út của mình thật không biết phép tắc, khách vẫn còn ở đây mà nó lại vừa đi vừa ăn, hoàn toàn không có chút tao nhã nào.

Ngược lại, Dung Tiểu Khả lại cảm thấy vui vẻ.

Vì gia cảnh cô không quá tốt, việc có thể du học nước ngoài hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân. Đừng nhìn dáng vẻ ngồi đoan trang của cô bây giờ mà nghĩ cô đã quen với môi trường này, thực tế trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy lạc lõng.

Bà Yến mang khí chất cao quý, Yến Niên Thời thì lạnh lùng, Lan Họa lại mang phong thái như tiên nữ, khiến cô có cảm giác mình không phù hợp với bầu không khí nơi đây.

Mãi đến khi Yến Lăng Tiêu xuất hiện, bầu không khí mới trở nên thoải mái hơn một chút, giúp cô bớt đi phần nào áp lực.

"Các vị khách đã ăn sáng chưa?" Yến Lăng Tiêu hỏi.

Cậu từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, không bị ràng buộc bởi quá nhiều quy tắc như nhà họ Yến. Tuy nhiên, sức hút nam chính của cậu dường như được buff tối đa, khiến ai gặp cũng có thiện cảm với cậu, cảm thấy cậu phóng khoáng tự nhiên. Chỉ có phe phản diện là không ưa nổi Yến Lăng Tiêu.

"Ăn rồi." Dung Tiểu Khả mỉm cười đáp.

Ngôn Tuế Hàn cũng rất nể mặt, gật đầu nói: "Ăn rồi."

Yến Lăng Tiêu ngồi xuống ghế sofa, trước tiên uống hết sữa hạt óc chó, sau đó ăn bánh mì nướng, nghe mọi người trò chuyện một lúc rồi mới hỏi: "Bác gái, tình trạng của anh trai con thế nào rồi?"

Mọi người đều biết cậu không phải con ruột của bà Yến, nên cậu cũng không tự chuốc lấy phiền phức mà gọi bà là "mẹ". Giữa hai người chỉ cần duy trì bề ngoài hòa thuận là được. Còn với anh trai thì khác, Yến Lăng Tiêu luôn cảm thấy hai người có chung huyết thống, hơn nữa từ nhỏ cha cậu đã dạy cậu phải đối xử tốt với anh trai, vì vậy cậu rất quan tâm đến bệnh tình của anh.