[Phúc hắc, âm hiểm, chiếm hữu, cắt miếng công x Bé ngoan hay khóc nhè, dễ xấu hỗ, đáng yêu thụ.] Hệ thống mới Nguyên Bảo hy vọng tìm được một ký chủ cực ngầu, bá đạo và chói lóa, nhưng sự đời trớ trêu …
[Phúc hắc, âm hiểm, chiếm hữu, cắt miếng công x Bé ngoan hay khóc nhè, dễ xấu hỗ, đáng yêu thụ.]
Hệ thống mới Nguyên Bảo hy vọng tìm được một ký chủ cực ngầu, bá đạo và chói lóa, nhưng sự đời trớ trêu, ký chủ của nó, Hạ Tri Hứa... lại là một bé cưng nhút nhát, hay khóc và mắc chứng sợ xã hội.
Không còn lựa chọn nào khác, Nguyên Bảo nhìn ký chủ run lẩy bẩy trước mặt nhân vật phản diện, nó đành lôi sổ tay chửi mắng ra.
[Ký chủ, để tớ dạy cậu, tát cho hắn một phát chết tươi đi, chửi hắn là mặt trái mày đáng đấm, mặt phải mày đáng đá... Đồ khốn!]
Gã phản diện nhìn cậu ấm trắng trẻo mềm mại, rõ ràng được nuông chiều từ bé trước mắt. Bé cưng xông đến trước mặt người ta, run run rẩy rẩy đưa tay sờ nhẹ má phản diện, rồi lí nhí thốt lên: “Đồ... đồ đáng ghét!”
Nguyên Bảo: [Σ(゚Д゚|||) Cạn lời!]
Tim gã phản diện như muốn tan chảy vì sự đáng yêu này: “Cưng chết đi được, muốn đè em ấy ra ghê! Cần tiếp máu gấp!”
Tại một thế giới nhỏ.
Gã phản diện nhìn Hạ Tri Hứa đang bị xích chân, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người: “Là em chọc ghẹo tôi trước, cả đời này đừng hòng thoát khỏi tôi!”
Bé cưng đáng thương vội gật đầu lia lịa: “Anh nói đó nha, đừng có mà hối hận! Để xem ai ở nhà lì hơn ai!”
Dù sao cũng có người nuôi, chẳng cần đi làm! Còn lâu mới đi làm nhé!
Tại một thế giới nhỏ khác.
Ả bạch liên hoa vừa định giở trò vu oan giá họa, nước mắt còn chưa kịp chảy ra, thì bé đáng thương nhà ta đã khóc lóc thảm thiết đến mức sắp ngất đi.
Khỉ thật! Rốt cuộc ai mới là bạch liên hoa thật sự đây hả?
Đủ woww rồi đó ヾ(・ω・)メ(・ω・)ノ