Chương 21: Xác chìm dưới đáy thuyền

Vương Dục Mai chết rồi.

Khi ý nghĩ ấy kịp thành hình trong đầu, Trần Học Tùng chỉ hoảng loạn trong chớp mắt. Rồi rất nhanh, gã ta bình tĩnh lại, lạnh lẽo như mặt nước vừa tắt gió.

Không ai biết hôm nay gã ta có mặt ở đây.

Mà tối mai, gã ta còn phải theo Chu Tú Trân về nhà mẹ đẻ biếu quà. Chuyện ở đây, nhất định phải dọn cho sạch. Tuyệt đối không được để ai hay biết gã đã gϊếŧ người. Tiền, cũng phải lấy.

Nghĩ tới đó, ánh mắt Trần Học Tùng chầm chậm đảo quanh căn bếp, lướt qua từng góc tối, từng mảng inox lạnh lẽo. Cuối cùng, ánh nhìn dừng lại nơi con dao phay đang nằm chỏng chơ trên thành bồn rửa, lưỡi dao hắt lên một thứ sáng mỏng, lạnh đến rợn người.

Gã ta không thể mang nguyên vẹn một thân người lớn như vậy ra ngoài. Chỉ còn cách… chặt ra từng phần.

Gã lật Vương Dục Mai lại, để mặt ngửa lên, rồi cởi phăng quần áo của bà. Thân xác đã tắt thở, vậy mà đôi mắt vẫn trợn trừng, cứng đờ, máu me bê bết cả đầu. Tay Trần Học Tùng nhanh hơn óc nghĩ, gã ta chộp lấy con dao phay, lia thẳng mấy nhát lên mặt bà.

Ban đầu, gã ta chỉ không muốn nhìn cái gương mặt chết mà không nhắm mắt ấy. Nhưng sau khi lưỡi dao đi qua, khuôn mặt nát bươm lại càng khiến lòng người se sắt, lạnh buốt.

Gã ta liếc sang đống áo sơ mi vàng với chiếc quần trắng đã bị vò nhàu thành một cục, rồi chần chừ một chút. Ánh mắt gã chuyển về phía cái móc treo sau cánh cửa. Gã nhìn kỹ, bước tới, giật xuống một chiếc khăn quàng đỏ.

Gã ta dùng chiếc khăn đỏ ấy quấn kín đầu bà, chính là chiếc khăn thêu cây tùng với cành mai.

Rồi Trần Học Tùng giơ cao con dao, nhắm thẳng cổ Vương Dục Mai mà chém xuống.

Lưỡi dao phay mẻ một vết, vẫn đủ sức chặt đứt cả da lẫn thịt, cả xương. Những mảnh xác được xếp gọn gàng sang một bên. Trần Học Tùng, lần đầu tiên trong đời bắt đầu làm một cuộc tổng vệ sinh thật kỹ, thật cẩn thận, như thể đó là việc quan trọng nhất đời mình.

Gã ta bước ra khỏi bếp, đi tới bên bàn, bàn tay còn dính máu nhét vội bao thuốc vào túi áo, mấy giọt máu nhỏ xuống mặt bàn, thấm chậm, loang ra.

Tay run đến mức muốn châm một điếu thuốc cho đỡ sợ, nhưng rồi gã lại thôi. Gã ta đảo mắt nhìn quanh, gom tiền, điện thoại, cái vòng tay, xong xuôi mới quay lại lo dọn dẹp.

Nửa đêm, trời đổ mưa. Trần Học Tùng dùng những bao phân hóa học của cơ quan để đựng các mảnh xác. Lợi dụng lúc trời tối, cái thị trấn nhỏ có những đoạn đường tối om, không một ngọn đèn, chẳng ai trông thấy gã.

Gã lầm lũi đi, chân lúc nặng lúc nhẹ, né mấy cái camera thưa thớt ven đường, rồi lần lượt giấu các bao xác vào trong những nhà kính trồng dâu. Gã không đặt chúng lên trên. Gã cặm cụi khuân những đống phân cao ngất của người ta xuống, trộn mấy bao đựng xác vào cùng phân hóa học, rồi đè nặng chúng xuống tận đáy, như chôn một bí mật không bao giờ được phép ngoi lên.

Cái đầu người được quấn kín trong khăn quàng, rốt cuộc bị gã ta đem đặt vào cái nhà kính trồng dâu xa nhất. Làm xong hết thảy, về tới nhà, gã ta mệt rã rời, ngã vật xuống giường, tưởng đâu sẽ trằn trọc suốt đêm, vậy mà chỉ trở mình một cái, đã chìm thẳng vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Trần Học Tùng vốn quen ngủ nướng lại hiếm hoi dậy sớm. Gã ta cố tình ngồi ăn sáng cùng ba mẹ. Ba mẹ chỉ nghĩ gã hồi hộp vì sắp đi gặp thông gia, cũng chẳng nghi ngờ gì.

Dưới những lời dặn dò quen thuộc, gã bước ra khỏi nhà. Đúng như đã nói, gã ta đi mua sắm quà cáp để mang về nhà Chu Tú Trân. Tiền tiêu ra không tiếc, còn mua cho cô ta cả vàng.

Còn chiếc vòng vàng tìm được trong nhà Vương Dục Mai đã bị gã giấu kỹ trong phòng mình.

Buổi chiều, gã ta một mình lảng vảng quanh nhà Vương Dục Mai, cưỡi chiếc xe điện, lắc lư qua lại như người đi dạo ngang. Vì gã ta cũng muốn biết, liệu có ai phát hiện ra sự biến mất của bà hay không.

Cả một buổi chiều quan sát, nỗi lo ấy hóa ra thừa thãi. Trần Học Tùng nhận ra, thật sự không có ai đi tìm Vương Dục Mai.

Tạm thời, gã ta vẫn an toàn.

Chuyến theo vợ chưa cưới về nhà ngoại gặp gia đình trôi qua êm ả. Khi mọi chuyện còn chưa vỡ lở, gã dứt khoát giả như không có gì xảy ra, yên tâm sống tiếp những ngày bình thường, phẳng lặng đến lạnh người.

Ngày thứ năm sau khi án mạng xảy ra, gã ta cưới vợ.

Đám cưới được lo liệu đúng như điều gã ta mong muốn. Tiền bạc vung ra như nước chảy, không hề xót. Đối diện những lời chúc tụng rộn ràng, gương mặt gã ta cứng đờ, trơ trọi như một pho tượng sáp được nặn sẵn, chỉ thiếu mỗi hơi thở cho giống người.

Đêm đó là đêm động phòng. Hai vợ chồng đều là công nhân nhà máy, cưới xin xong cũng chẳng có trăng mật gì. Năm ngày nghỉ cưới trôi qua, gã ta vừa sống, vừa dỏng tai nghe ngóng xem có ai phát hiện ra chuyện hay chưa. Thậm chí, gã còn dắt vợ đi hái dâu.

Những trái dâu trong sân nhà gã ta không phải do họ trồng. Đó là dâu gã ta hái mang về từ vườn, trong những ngày lòng dạ lúc nào cũng thấp thỏm.

Ngày nối ngày trôi qua, cuộc sống như thể mượn tạm của ai đó. Và gã ta vẫn an toàn.

Nhưng cái thứ hạnh phúc vay mượn ấy, cái bình thản giả tạo che giấu nỗi hoảng loạn âm ỉ rốt cuộc cũng vỡ tung. Sáng ngày thứ ba sau đám cưới, xác Vương Dục Mai bị phát hiện.

Sợ hãi, kinh hoàng, lo lắng, hối hận… tất cả dồn ập lên tim gã ta. Nhưng trong mớ hỗn độn đó, lại len lén xen vào một cảm giác khác, một chút hưng phấn mơ hồ, ghê rợn, đến chính gã ta cũng không dám gọi tên.

Nhưng ở bên ngoài, gã ta vẫn vỗ về người vợ bị tin dữ làm cho bàng hoàng, vẫn thản nhiên ngồi ăn cơm, cùng ba mẹ bàn tán về vụ án như một chuyện lớn của thiên hạ. Không một lần để lộ khác thường. Gã ta lục lại từng chi tiết của quá trình dọn dẹp, tự tin rằng chẳng có ai biết mối quan hệ giữa gã và Vương Dục Mai. Khi nghe tin cảnh sát đã chuyển hướng điều tra sang Mã Phi, thậm chí còn bắt luôn Mã Phi, trái tim gã chậm rãi hạ xuống, yên vị lại trong l*иg ngực. Gã ta tin rằng mình sẽ không bị phát hiện, trong lòng thậm chí còn thoáng qua một nụ cười mỉa mai về sự vô năng của cảnh sát.

Gã ta thôi không để tâm đến vụ án nữa, tâm trạng còn phơi phới, gã hào hứng bàn với vợ vài hôm nữa sẽ đưa cô lên thành phố chơi một chuyến.

Cho đến khi kỳ nghỉ cưới kết thúc. Cho đến sáng hôm nay, cảnh sát gõ cửa nhà gã. Ngay khoảnh khắc đối mặt với những người mặc sắc phục đứng ngoài hiên, ý nghĩ đầu tiên bật lên trong đầu gã ta là: xong rồi.

Nhưng ôm chút may rủi cuối cùng, gã ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, trả lời từng câu hỏi của cảnh sát. Gã ta không biết mình có lộ sơ hở hay không, chỉ biết trong lòng đã quyết: phải chạy trước đã.

Gã bịa đại một lý do nói với vợ và mẹ, rồi chuẩn bị rời đi, nhưng vừa ra khỏi nhà chưa được bao lâu thì gặp lại cảnh sát quay trở lại. Ngay tức khắc, gã ta hoảng loạn, chẳng kịp nghĩ ngợi đã rút con dao giấu sẵn trong tay, đâm thẳng về phía đối phương.

Tiền Y Hứa nghe xong câu chuyện, rất lâu vẫn không thốt nổi lời nào. Phòng thẩm vấn và căn phòng quan sát bên cạnh chìm vào một khoảng lặng nặng nề.

Bất chợt, Tiền Y Hứa cất tiếng hỏi, giọng trầm và chậm:

“Anh có hối hận không?”

Trần Học Tùng khẽ bật cười, trong tiếng cười lẫn vào những tiếng nghẹn:

“Hối hận chớ… tôi hối hận vì đã gϊếŧ bà ấy.”

“Vậy sao? Chẳng lẽ anh không hối hận vì đã quen biết bà ấy à?”

Nghe câu đó, tiếng cười khóc của Trần Học Tùng chợt tắt lịm. Gương mặt vốn chằng chịt cảm xúc bỗng dưng khép lại, lạnh ngắt, như có ai vừa kéo sập một cánh cửa.

“Sao lại hối hận vì quen bà ấy được?” Gã ta nói, giọng phẳng lặng. “Tôi nhận được từ bà ấy quá nhiều thứ. Tôi hối hận vì gϊếŧ bà ấy… cũng chỉ vì từ nay về sau, chẳng còn moi được thêm chút lợi lộc nào nữa. Tôi buồn đó chớ… ha ha ha ha ha ha…”

Tiếng cười rỗng tuếch vang lên, va vào bốn bức tường, nghe lạnh sống lưng.

Đúng là một kẻ điên.