Chương 20: Phán quyết cuối cùng

Nếu Trần Học Tùng nghe ra được những gì đang dậy sóng trong lòng người đàn bà ấy, có lẽ còn thản nhiên bồi thêm một câu: không chỉ là người ở, mà còn là cái hũ tiền.

Thấy bà vẫn không hé răng, gã ta sốt ruột, liền nói thẳng mục đích của chuyến ghé thăm lần này. “Anh cưới xin cần tiền, mà trong tay thì trống rỗng, mối quan hệ giữa hai ta không thể lộ ra ánh sáng, tuổi tác lại chẳng cho phép chần chừ thêm. Gia đình chỉ có hai tầng nhà cũ, chẳng dư dả gì. Với lại, từ trước tới giờ, anh cũng đã tiêu không ít tiền của em, nên giờ hỏi mượn một chút, sau này sẽ trả.”

Cụm từ “sau này sẽ trả”, trong ba năm qua bà nghe không biết bao nhiêu lần nhưng chưa một lần thấy tiền quay về. Đến lúc ấy bà mới vỡ ra, người mà mình đặt trọn lòng tin, rốt cuộc lại coi mình như vậy, không chỉ là người lo cơm nước, mà còn là chỗ rút tiền lúc cần.

“À…Vậy anh cần bao nhiêu?”

Bà hỏi, giọng bình thản đến lạ. Quay lưng về phía Trần Học Tùng, cầm từng cái chén đã rửa sạch, chậm rãi lau khô rồi đặt ngay ngắn lên kệ.

Gã ta không nhận ra sự khác thường ấy, cứ ngỡ lời mình đã thuyết phục. Hớn hở, gã ta nói:

“Ừ thì… Khoảng ba mươi nghìn. Cưới xin phải đãi tiệc, anh muốn làm ở khách sạn cho đàng hoàng. Rồi còn mua sắm đồ cho cô dâu, rồi ba món vàng… mà nghĩ lại thì thôi, vàng tạm gác. Em chẳng phải còn cái vòng tay sao? Đưa cho tôi cái đó là được, một chiếc cũng đủ thay ba món, nhìn vào vẫn sang.”

Người đàn bà quay lại nhìn gương mặt đang thao thao bất tuyệt trước mặt mình. Bất chợt, bà thấy gương mặt ấy — gương mặt đã nhìn suốt ba năm — trở nên ghê tởm đến không ngờ.

Chiếc vòng vàng đó… là thứ chồng bà để lại. Sau khi con trai mất, ông dùng tiền bồi thường của con mà đúc cho bà một chiếc. Bên trong còn khắc tên đứa nhỏ, khắc ngày sinh. Bà từng đeo nó như một cách giữ lại chút hơi ấm của người đã khuất.

Chồng con lần lượt ra đi, bà dọn khỏi căn nhà ba phòng từng là tổ ấm chung. Khi ấy đau lòng quá, phải rời đi để còn sống nổi. Chiếc vòng được cất đi gần mười năm, chỉ vì bà không chịu nổi cảm giác mỗi lần nhìn thấy lại đau đến nghẹt thở.

Mãi về sau, khi nỗi đau nguội dần, bà mới đeo lại. Kiểu dáng, hoa văn, đều do chính tay người chồng đã mất thiết kế, ông từng là chủ tiệm vàng.

Cuộc sống dư dả những năm sau này, tất thảy đều dựa vào khoản tiền con để lại và số tiền chồng tiết kiệm. Vậy mà giờ đây, gần như đã bị Trần Học Tùng vét cạn. Đến cuối cùng, vẫn chưa chịu buông, còn muốn rút nốt chút máu thịt còn sót lại trên người bà.

Nghĩ tới đó, bà bỗng bật cười. Nụ cười mỏng như sương sớm.

“Ủa? Anh tính để tôi bỏ tiền ra, rồi còn đưa luôn cái vòng cho anh nữa hả? Hay là lúc anh cưới, tôi tới ngồi ngay chỗ mẹ anh, uống chén trà tụi nhỏ dâng nhỉ?”

“Em nói cái gì vậy?”

Gã ta nổi giận đùng đùng, cảm giác như bị đem ra làm trò cười. Cái vẻ tức tối đó lại khiến bà thấy… hả dạ. Bà cười khẽ, nói tiếp, giọng đều đều:

“Tôi nói tôi làm mẹ anh đó.”

Cái nét trào phúng hằn lên trên mặt bà làm máu trong đầu gã ta dồn lên một lượt. Chưa kịp nguôi, bà lại châm thêm một mồi lửa nữa:

“Tôi đi dự đám cưới, ăn mặc cho đàng hoàng, rồi hỏi con nhỏ đó coi nó kêu tôi bằng mẹ được không? Không thì kêu bằng chị cũng được. Hay là tôi kiếm ba mẹ ruột anh, xin nhận làm người thân, hỏi thử coi họ có ngại nàng dâu lớn tuổi hơn chút không. Cũng tiện hỏi luôn, ba năm nay anh ở với ai, họ có biết hông?”

Thật ra, bà biết mình sẽ không bao giờ làm mấy chuyện đó. Nhưng buồn, uất và tức quá, lời nói cứ tràn ra khỏi miệng, chẳng kịp giữ. Nói xong, bà cũng chột dạ. Nhìn người đàn ông trước mặt siết chặt nắm tay vì giận dữ, lòng bà chùng xuống một nhịp.

Dù sao thì, đó cũng là người bà đã thương, đã chăm nom suốt ba năm trời. Gần như chưa từng cãi vã. Ở bên bà, gã ta hưởng nhiều hơn cho đi, nhưng cũng đã đi ngang qua ba năm đời bà, để lại dấu vết.

Nghĩ vậy, lòng có mềm đi, nhưng miệng thì không chịu nhún.

“Tiền trước đây, tôi coi như nuôi chó, không lấy lại. Nhưng từ hôm nay trở đi, anh đừng hòng moi thêm từ tôi một đồng nào nữa. Anh đã tính chuyện cưới vợ, thì mình dứt cho rạch ròi. Từ nay anh đừng tới đây, tôi cũng sẽ không đưa anh thêm dù chỉ một xu.”

Trong mối quan hệ này, kẻ nắm đằng chuôi xưa nay vẫn là gã ta. Bởi vậy, khi nghe những lời ấy, gã ta sững lại. Đến một lúc lâu sau, vẫn chưa kịp hiểu ra rằng: người đàn bà từng cam lòng đứng ở phía sau, lần này thật sự đã tuyệt tình.

Trong mắt gã ta, bà chỉ là lớn tuổi hơn người ta một chút, còn lại thì rất đúng kiểu một người đàn bà đang yêu: biết rửa tay nấu nướng vì người mình thương, biết thu mình lại, giấu tên tuổi, cắt bớt bạn bè, cả thế giới chỉ còn chừa ra đúng một chỗ cho mình. Điều đó, chính gã ta cũng biết rất rõ.

Biết rõ đến mức không thể tin nổi, rằng người đàn bà ấy lại có thể tỉnh ra nhanh đến vậy, buông tay gọn đến vậy.

Cái không tin ấy nhanh chóng biến thành xấu hổ, rồi tức giận. Một thứ tức giận của kẻ quen nắm dây cương, nay con ngựa bỗng quay đầu. Với người như gã ta, chuyện đó không thể chấp nhận.

Gã ta bước tới, siết chặt tay bà.

“Bà dám đe doạ tôi hả? Muốn chia tay à? Không dễ đâu. Không móc tiền ra, coi chừng tôi làm ra chuyện đó.”

Bà không giật tay lại được, cũng chẳng buồn vùng vẫy thêm, chỉ đứng yên, mệt mỏi nói:

“Hôm qua anh đã lấy của tôi ba ngàn rồi. Anh còn muốn moi bao nhiêu nữa mới chịu dừng? Tôi nói rồi, không thêm một đồng nào nữa. Anh là đồ chó. Giờ thì cút ra khỏi nhà tôi.”

“Ba ngàn nào?” Gã ta cười khẩy. “Tôi là chó? Vậy bà là cái gì?”

Ánh mắt gã ta độc địa, tay bóp vào chỗ yếu nhất trên người bà, cười gằn.

Tuổi tác không cho bà nhiều sức, chỉ bị lắc mấy cái, đầu đã choáng, chân đứng không vững. Bà phải chống tay lên bồn rửa, cố giữ mình khỏi ngã.

Miệng thì vẫn cứng:

“Tôi là cái gì không tới lượt anh hỏi. Có không ra gì, cũng hơn anh.”

Cái nhìn căm uất đó chạm trúng cơn điên trong gã ta. Cơn giận trào lên, ác ý bật ra. Gã ta giơ tay, tát mạnh.

Bà vốn đã đứng không vững liền bị đổ xuống.

Gian bếp nhà bà làm theo dáng chữ L, mặt bàn inox lạnh lẽo. Lúc rửa chén, bà đứng ngay sát bồn nước. Khi thân người loạng choạng đổ sang một bên, đầu bà đập thẳng vào góc bồn sắc cạnh.

Bà chỉ kịp kêu lên một tiếng ngắn ngủi rồi trượt ngã xuống nền nhà.

Nhưng gã ta như bị kí©h thí©ɧ đến đỏ ngầu đôi mắt, bước tới, nắm giật tóc bà, kéo đầu bà dằn mạnh vào góc bồn ấy.

Một lần.

Rồi thêm lần nữa.

Máu vọt ra, bắn cả lên mặt gã ta.

Rồi bà không còn giãy giụa nữa.