Từ nhỏ, Trần Học Tùng đã sống trong một gia đình không đến nỗi nào. Ba mẹ cưng chiều gã ta hết mực, gần như muốn gì được nấy. Cũng chính vì thế mà gã quen thói tiêu xài hoang phí, chẳng biết quý đồng tiền, đến tuổi trưởng thành, thay vì nghe lời ba mẹ đi kiếm một công việc ổn định lại thích lang thang khắp nơi, chuyên trò chèn ép, moi tiền thiên hạ. Chính nhờ những lần "hành nghề" như thế, gã ta mới quen được Mã Phi.
Trong đầu Học Tùng luôn mơ mộng một ngày nào đó sẽ trở thành "anh lớn hô mưa gọi gió", thế nhưng mộng đẹp là một chuyện, thực tế lại phũ phàng chẳng kém gì gió mùa đông bắc. Ở cái thị trấn bé tí tẹo này, chẳng có chỗ cho gã ta vùng vẫy giang hồ như tưởng tượng.
Cứ thế mà gã ta sống vất vưởng suốt hơn mười năm, chẳng làm nên trò trống gì, cũng chẳng lập gia đình. Hễ thiếu tiền là gã lại mò về nhà xin ba mẹ. Ba gã làm ở công trình xây dựng, đến kỳ quyết toán mỗi năm cũng dư ra được một khoản kha khá – chính điều đó càng khiến Học Tùng chẳng buồn thay đổi thói sống ăn bám.
Gã ta hiểu rất rõ: bất kể gây ra chuyện gì, ba mẹ cũng sẽ giúp mình dọn dẹp hậu quả. Nên sau mỗi lần gây thù chuốc oán, thì hoặc dùng tiền dàn xếp, hoặc vờ vịt xin lỗi vài câu cho có lệ là xong chuyện.
Gã ta cứ lêu lổng bên rìa pháp luật như vậy, vậy mà vận may vẫn cứ mỉm cười, cùng lắm thì bị tạm giữ mười lăm ngày, chưa từng phải chịu cảnh "nước mắt sau song sắt". Không bệnh tật, không gặp đại nạn, đến tận khi ba mươi tuổi, Học Tùng mới bàng hoàng nhận ra: mình... không còn trẻ nữa. Đặc biệt là khi ba gã cũng sắp về hưu. Gã ta bắt đầu nghĩ: nếu không tự nuôi nổi bản thân, đến khi bố mẹ mất đi, có khi gã ta thật sự phải vào tù mới có cái ăn.
Cũng chính vì thế mà lần đầu tiên gã ta không còn từ chối những lời giới thiệu việc làm từ người thân, chấp nhận vào làm ở một nhà máy sản xuất phân bón. Công việc cũng không quá khó: chỉ cần để ý nhiệt độ trong xưởng, chú ý không để nhầm hóa chất, còn lại thì cứ đứng canh là được.
Tuy ca làm việc theo kiểu luân phiên ba ca, nhưng Học Tùng vốn không ưa dậy sớm cũng chẳng chịu nổi thức đêm, nên chủ động xin làm ca từ 12h trưa đến 8h tối. Như vậy sáng được ngủ nướng, tối lại kịp đi ăn đêm với đám bạn bè xóm giềng – đúng kiểu sống chậm mà gã ta khoái.
Ngày qua ngày, cuộc sống thế mà lại yên ổn và có chút thi vị. Gã ta ở lại làm việc ở đó suốt hai năm trời, khiến đám bạn cũ đều ngạc nhiên không thôi nhưng Học Tùng vốn chẳng để tâm đến ánh nhìn thiên hạ – chỉ cần bản thân thấy vui là đủ. Và cũng chính trong hai năm tưởng như bình yên đó, một biến cố bất ngờ đã xảy ra: gã gặp được Vương Dục Mai – và bắt đầu một mối quan hệ... chẳng thể nói ra.
Hôm ấy tan ca, Học Tùng tản bộ ngang qua quảng trường Nhân Dân thì thấy nơi này đông đúc nhộn nhịp. Tâm tính lươn lẹo lại nổi lên, gã ta định ra tay "nhẹ nhàng" lấy ví ai đó.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ. Gã ta nhắm trúng một bác gái đang nhảy múa với chiếc túi đeo vai lủng lẳng. Lợi dụng ánh đèn lờ mờ, gã ta dùng con dao nhỏ mang theo rạch túi, nhanh chóng móc được chiếc ví bên trong.
Gã ta lững thững bước về phía bên kia quảng trường, vừa đi vừa mở ví kiểm hàng. Trong ví có vài trăm tệ tiền mặt cùng mớ thẻ – tuy không nhiều nhưng anh vẫn thấy hài lòng, tiện tay nhét tiền vào túi, rồi ném ví sang một bên.
Nhưng chưa kịp đi được mấy bước, phía sau đã có tiếng gọi:
"Này, cậu gì ơi! Ví của cậu rơi này!"
Vốn định vờ như không nghe thấy nhưng tiếng giày cao gót gõ cồm cộp trên nền xi măng lại khiến tai gã nhói lên một cái, gã ta bèn ngoái đầu lại thấy một người phụ nữ ăn mặc chỉn chu, trạc năm mươi mấy tuổi, đang tiến lại gần. Đó chính là Vương Dục Mai.
Bà cúi nhặt chiếc ví, mỉm cười nói:
"Cậu đúng là bất cẩn quá! May mà tôi nhìn thấy, không là mất toi rồi!"
"Cảm ơn dì nhiều nha! Con còn chẳng nhận ra nữa." – Học Tùng giả vờ ngoan hiền đáp lại. Bà Mai cũng không để tâm lắm, xua tay cười nhẹ nhưng ánh mắt của Học Tùng lại lập tức bị hút về chiếc vòng tay bằng vàng to đùng trên cổ tay bà.
Ý đồ lóe lên trong đầu, gã ta liền lễ phép hỏi:
"Dì ơi, tối muộn cũng ra quảng trường nhảy hả dì?"
Bà Vương hơi đỏ mặt:
"À... dì cũng già rồi, còn ra đây nhảy múa thì... cũng hơi kỳ đúng không?"
Nhưng Học Tùng chẳng quan tâm mấy, bắt đầu vận dụng tài ăn nói "gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ" để khéo léo khen ngợi:
"Trời ơi, dì nói gì vậy! Nhìn dì như mới ngoài ba mươi thôi!"
Vài câu tâng bốc ấy khiến Vương Dục Mai cười tít cả mắt. Hai người chuyện trò vui vẻ, rồi theo lời mời của Học Tùng, bà Vương còn tham gia nhảy một bài cùng nhóm nhảy quảng trường.
Kết thúc điệu nhảy, Học Tùng tỏ vẻ ga lăng đề nghị được đưa bà về nhà. Vương Dục Mai do dự một chút rồi cũng gật đầu đồng ý – dù trong lòng bà khi ấy chẳng nghĩ gì sâu xa, bởi người trước mặt nhỏ hơn bà gần 30 tuổi kia mà!
Thế mà... chuyện không ngờ lại thành thật.
Người phụ nữ từng góa chồng, mất con, sống cô đơn bao năm ấy bỗng nhiên gặp được một người trẻ khỏe, khéo ăn khéo nói, hết lòng quan tâm săn sóc, lại còn chẳng ngại thể hiện ý định theo đuổi mình – trái tim bà Dục Mai không khỏi rung động.
Chính vì sự mềm yếu và cô đơn đó, bà đã bị Học Tùng nắm thóp. Sau lần tặng hoa tiếp theo, bà gật đầu đồng ý – hai người lặng lẽ bắt đầu mối quan hệ vụиɠ ŧяộʍ.
Nhưng cả hai đều hiểu, một khi công khai, chắc chắn sẽ phải hứng chịu bao điều tiếng cay nghiệt. Vậy nên để giữ trọn mối tình bí mật, bà Dục Mai đã chủ động cắt đứt mọi mối quan hệ xã hội, dành toàn bộ tâm sức để chăm sóc Học Tùng – người đàn ông nhỏ hơn mình gần ba chục tuổi.
Có điều... bà chẳng hề hay biết, chính mình đã bước vào con đường không lối thoát. Một bước, rơi thẳng xuống vực sâu.