Chương 40

Tôn Cẩn An: "Tớ tình cờ thấy trên diễn đàn."

Mã Loan Loan là khách quen của diễn đàn, thỉnh thoảng nhiệt tình giải đáp các câu hỏi của bạn học, đôi khi nói chuyện hợp cạ với các bạn chuyên ngành nhϊếp ảnh, còn để lại thông tin liên lạc để hẹn đi chụp ảnh ngoại cảnh, nên lý do này hoàn toàn hợp lý.

Hai người trò chuyện qua loa vài câu, Tôn Cẩn An giả vờ vô tình hỏi về WeChat của Hạ Thấm Y.

Một phút trôi qua, hai phút trôi qua, Mã Loan Loan vẫn không trả lời cô.

Thời gian trôi đi, Tôn Cẩn An càng lúc càng lo lắng.

Cô vô số lần từ chối yêu cầu kết bạn của người khác, thêm bạn bè cũng chưa bao giờ bị từ chối, nhưng cô chỉ sợ lần này sẽ bị Hạ Thấm Y từ chối.

Kể từ khi cô sinh ra, dì Hạ luôn là người tốt nhất với cô trên thế giới này, những năm mẹ cô ở đỉnh cao sự nghiệp thường xuyên vắng nhà, cô thậm chí còn cảm thấy vị trí của dì Hạ trong lòng mình còn vượt qua cả mẹ.

Dì Hạ chưa bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô, cho dù cô có tùy hứng hay vô lý đến đâu, dì cũng sẽ bao dung vô hạn.

Mặc dù bây giờ cô đã hiểu rõ, dì Hạ không phải dì Hạ mà là Hạ Thấm Y, nhưng cô vẫn cảm thấy sợ hãi.

Có lẽ, là sự ỷ lại đã ăn sâu vào xương tủy đang quấy phá.

Mã Loan Loan vẫn không trả lời tin nhắn, Tôn Cẩn An cứ nhập từng chữ cái một vào ô tìm kiếm, rồi lại xóa từng chữ, cứ thế lặp đi lặp lại.

Khoảng mười mấy phút sau, điện thoại rung lên không báo trước.

Tay cô buông lỏng, điện thoại rơi trúng mặt một cách chính xác.

Cô không màng đến sống mũi đau nhức, nheo mắt lại không để nước mắt trào ra, sau đó nhanh chóng nhặt điện thoại lên, thoát khỏi ô tìm kiếm để xem tin nhắn.

Mã Loan Loan: "Thấm Y vừa về ký túc xá, tớ hỏi cô ấy rồi, cô ấy nói được."

Mã Loan Loan: "Danh thϊếp: Hạ Thấm Y"

Khóe môi Tôn Cẩn An đang mím chặt bỗng cong lên, cô lại vào ô tìm kiếm, nhập tài khoản, nhấn thêm, ghi chú tên, nhấn gửi, một mạch hoàn thành.

Trong lúc chờ đợi xác minh qua, Tôn Cẩn An dùng khăn giấy lau đi những giọt lệ ở khóe mắt, mang theo tâm trạng vô cùng vui vẻ, bước đi với những bước chân nhanh nhẹn, xuống giường rót một ly nước, để làm dịu cơn khát do quá căng thẳng mà ra.

Quay lại giường, cô thấy có một tin nhắn chưa đọc, là Mã Loan Loan gửi đến lúc cô đi uống nước.

"Danh thϊếp đẩy cho cậu rồi, đây là số làm việc của cô ấy ở hội sinh viên, sau này cậu có bất kỳ việc gì liên quan đến công tác trường học đều có thể liên hệ cô ấy."

Tôn Cẩn An:???

Một loạt thao tác mãnh liệt như hổ, kết quả vẫn bách mật nhất sơ?

Vậy cô phải giải thích thế nào đây, cô add là số riêng của Hạ Thấm Y mà!

Vì quá kích động, Tôn Cẩn An đột ngột bật dậy khỏi giường, vừa hay Lâm Diệc đang định xuống giường tắt đèn bị cô dọa cho giật bắn mình.

“Sao, sao vậy?”

Tôn Cẩn An: …

Phải nói sao đây.

Bây giờ cô không muốn sống lắm, cũng không muốn chết lắm.

Trong một tòa ký túc xá khác.

Hạ Thấm Y tắm xong bước ra, thấy điện thoại có thông báo tin nhắn, mở ra xem, đôi mày đẹp khẽ cau lại.

Những người khác vẫn chưa về ký túc xá, cô ấy liền trực tiếp hỏi Mã Loan Loan đang loay hoay với máy ảnh trên giường: "Cậu gửi nhầm danh thϊếp à?"

“Hả?” Mã Loan Loan ngơ ngác, sau đó phản ứng lại, vội vàng tìm điện thoại khắp nơi: "Chắc là không đâu..."