"Thấm Y học tỷ đâu rồi?"
"Cậu ấy còn có việc bận, đưa cậu đến đây là đi rồi. Giờ này ngay cả y tá trường cũng tan làm rồi, nếu cậu không tỉnh dậy, tớ đã chết đói mất thôi."
Mã Loan Loan dựng bàn ăn nhỏ lên, bày thức ăn đóng gói từ căng tin ra.
Ngửi thấy mùi thơm thức ăn, Tôn Cẩn An chợt mắt rưng rưng: "Cậu thật tốt bụng."
Không hổ là mẹ ruột, vậy mà còn mua sườn xào chua ngọt và tôm xào ngô mà cô yêu thích nhất, quả nhiên dù ở đâu, mẹ vẫn yêu thương cô.
Tôn Cẩn An bẻ đũa gắp sườn, liền bị Mã Loan Loan gọi dừng lại: "Khoan đã."
Tôn Cẩn An:?
"Cậu vừa mới tỉnh dậy, lát nữa còn phải uống thuốc, không thể ăn đồ nhiều dầu mỡ như vậy."
Mã Loan Loan đặt một bát cháo gà rắc hành lá trước mặt Tôn Cẩn An, giật lấy đôi đũa từ tay cô, rồi nhét một chiếc thìa khác vào tay cô.
"Tối ở căng tin không có cháo, tớ đặc biệt đi ra ngoài trường mua cho cậu đó, vừa thanh đạm lại bổ dưỡng. Này, còn có sô cô la nữa, ăn nhanh đi, ăn xong còn có việc phải làm đấy."
Nói xong, Mã Loan Loan nóng lòng gắp một miếng sườn xào chua ngọt bóng lưỡng mỡ màng cho vào miệng, đôi mắt lập tức híp lại thành một đường.
Không khó để hình dung, miếng sườn đó ngon đến mức nào.
Đôi mắt phượng của Tôn Cẩn An trợn tròn, khó tin nhìn Mã Loan Loan.
Mẹ thân yêu ơi, mẹ cứ thế chẳng kiêng nể gì mà khoe sườn trước mặt một bệnh nhân đang phải kiêng cữ như vậy, thật sự ổn sao?
Huống chi cô còn là một kẻ đáng thương ăn bữa này lo bữa khác.
Thật sự không cân nhắc chia cho cô một chút sao?
Dù chỉ là một miếng nhỏ, để cô nếm thử mùi vị thôi cũng được?
Hu hu.
---
Tôn Cẩn An xách đủ thứ lỉnh kỉnh đứng dưới ký túc xá, vẻ mặt ngẩn ngơ.
Ban đầu Tôn Cẩn An đã nghĩ xong chuyện sau khi ra khỏi phòng y tế tối nay sẽ ngủ dưới cầu vượt nào đó, thế mà chớp mắt một cái, đã bị Mã Loan Loan kéo một mạch nhanh như chớp đến cửa hàng ngoài cổng trường, sắm sửa một đống đồ dùng thiết yếu cho tân sinh viên, bao gồm vài bộ quần áo để thay, sau đó lại đưa cô đến ký túc xá nữ.
Cô còn chưa kịp thở đều, một túi tài liệu lại được nhét vào khuỷu tay.
"Thủ tục nhập học đã giúp cậu làm xong rồi, trong túi là giấy tờ, thẻ ăn, và chìa khóa ký túc xá của cậu."
"Nếu không có việc gì khác thì tớ đi trước đây."
Mã Loan Loan vội vàng liếc nhìn điện thoại, chưa kịp đợi Tôn Cẩn An phản ứng, đã quay người rời đi.
Đúng là một màn "xong việc phủi áo đi, công danh cất giấu sâu", chỉ còn lại Tôn Cẩn An đứng giữa gió mà ngơ ngác.
Trong lúc cô hôn mê ở phòng y tế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, sao mẹ lại trở thành phú bà rồi?
Đầu ó óng một chút, điều duy nhất có thể chắc chắn là tối nay không cần ngủ dưới cầu vượt nữa.
Với một đống câu hỏi trong đầu, Tôn Cẩn An bước vào ký túc xá, dưới ánh mắt trìu mến của dì quản lý ký túc xá, cô leo lên tầng ba, nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong, cô chỉnh lại tâm trạng, rồi đẩy cửa phòng ký túc xá.
Cô xách đủ thứ lỉnh kỉnh đi vào, phòng ký túc xá vốn đang náo nhiệt bỗng nhiên chìm vào một sự yên lặng kỳ lạ.
Tôn Cẩn An:?
Ba đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô, không ai mở lời.
Cô vô cớ cảm thấy lúng túng, với nguyên tắc là mối quan hệ tốt đẹp đều bắt đầu từ ấn tượng đầu tiên, cô chủ động giới thiệu mình: "Chào buổi tối mọi người, tớ là Tôn Cẩn An, tân sinh viên chuyên ngành hội họa sơn dầu của khoa Mỹ thuật."