Tống Vân Sơ còn chưa kịp tiêu hóa xong sự thật mình xuyên không, thì trong đầu bỗng vang lên một giọng máy móc lạnh lẽo.
[Hệ thống sinh tồn đã kích hoạt.]
[Chủ nhân: Tống Vân Sơ.]
[Hiện tại: giai đoạn đầu kịch bản, nam chính đang bị áp bức nghiêm trọng.]
Cô khựng lại.
Chưa kịp lên tiếng thì giọng hệ thống đã tiếp tục vang lên trong đầu.
[Giang Lãnh. Nhân vật nam chủ của thế giới này.]
[Một ngày trước đã dẫn đội ra ngoài thu thập vật tư.]
[Theo kịch bản gốc, sau khi trở về sẽ bị cô tát.]
[Nhiệm vụ hiện tại của cô: tát nam chính ngay sau khi anh ta trở về.]
Tống Vân Sơ mất mấy giây mới phản ứng kịp, suýt nữa còn tưởng mình nghe nhầm cô vội lên tiếng:
“… Tại sao tôi phải tát nam chính?”
“Nhiệm vụ hại người kiểu này tôi không làm, tìm người khác mà giao đi?”
[Không được. Đây là tình tiết bắt buộc.]
[Nếu không hoàn thành, kịch bản sẽ lệch nghiêm trọng.]
[Chủ nhân từ chối nhiệm vụ, hệ thống sẽ tiến hành trừng phạt bằng điện giật.]
Nghe tới đây, Tống Vân Sơ suýt phun luôn miếng bánh mì trong miệng ra ngoài.
Người khác xuyên sách thì né xa nam chính để giữ mạng. Còn cô thì sao? Vừa xuyên vào đã bị ép phải đi đắc tội với boss cuối. Không cam lòng cô quay lại hỏi hệ thống:
“Vậy nếu tôi hoàn thành nhiệm vụ thì sao?”
“Tôi được lợi ích gì?”
Hệ thống trả lời:
[Cô sẽ được mở quyền truy cập cửa hàng hệ thống.]
[Có thể tiến hành giao dịch vật phẩm liên vị diện.]
[Quyền hạn phụ thuộc vào cấp độ sinh tồn của chủ nhân.]Tống Vân Sơ thở dài, giọng đầy chán nản:
“Được rồi, được rồi…”
Người khác xuyên sách thì tránh xa nam chính để giữ mạng.
Còn cô xuyên vào, lại bị ép đi ngược đãi đại boss?
Trong nguyên tác, Giang Lãnh là kiểu nhân vật điển hình của thể loại sảng văn.
Giai đoạn đầu: nghèo, không dị năng, bị khinh thường, bị sai như nô ɭệ.
Giai đoạn sau: thức tỉnh dị năng cắn nuốt, gϊếŧ người không chớp mắt, trở thành thủ lĩnh tối cao của toàn bộ khu vực.
Nói cách khác, bây giờ Tống Vân Sơ đang được giao nhiệm vụ đi tát người sau này sẽ trở thành kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
Chỉ nghĩ đến việc phải tiếp tục diễn vai nữ phụ não tàn cho đến hết truyện, Tống Vân Sơ đã cảm thấy mình có chết thêm mấy lần nữa cũng không đủ.
Trong nguyên tác, nguyên chủ ngu ngốc đến mức cực độ, chỉ cần có cơ hội là không tiếc hành hạ Giang Lãnh, nói năng cay nghiệt, làm đủ mọi chuyện để hạ thấp anh trước mặt người khác. Không những thế, cô ta còn từng đẩy anh vào bầy tang thi, suýt chút nữa khiến anh mất mạng. Sau đó lại làm ầm ĩ đòi hủy hôn ước, coi Giang Lãnh như vết nhơ trong cuộc đời mình.
Nói thẳng ra, nguyên chủ chính là kiểu người không chỉ ngu, mà còn độc miệng, ích kỷ và tự cho mình là trung tâm của cả thế giới.
Nếu Tống Vân Sơ thật sự phải đi theo đúng kịch bản của nguyên chủ, thì e rằng còn chưa đợi đến lúc tận thế gϊếŧ chết mình, cô đã muốn tự bóp cổ mình trước rồi.