Hôm nay là ngày thứ mười sau khi tận thế bùng nổ.
Tống Vân Sơ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách biệt thự Tống gia, trong tay cầm một miếng bánh mì khô cứng đến mức gần như có thể đập vỡ cả bàn.
Cắn một miếng, răng đau. Nuốt xuống, cổ họng càng đau hơn.
Cô nhìn miếng bánh trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác rất không thật.
Một ngày trước, Tống Vân Sơ vẫn còn là một người bình thường sống trong thế giới hòa bình. Vừa đọc xong một bộ tiểu thuyết tận thế nam tần, cô còn mắng tác giả suốt nửa tiếng vì nữ phụ quá ngu ngốc, đã thế lại còn cùng tên, cùng họ với mình.
Không ngờ ngủ một giấc tỉnh dậy, cô đã xuyên không thẳng vào chính quyển tiểu thuyết đó.
Đáng hận hơn là cô lại xuyên đúng vào vai nữ phụ ngu ngốc Tống Vân Sơ.
Thiên kim tiểu thư Tống gia, xinh đẹp, kiêu ngạo, ích kỷ, não tàn, một trong những nhân vật chết sớm và thảm nhất toàn bộ cốt truyện.
Nhưng may mắn duy nhất là, nguyên chủ không ở một mình.
Bởi vì trong biệt thự Tống gia lúc này, còn có Giang Lãnh ở cùng
Anh là con trai duy nhất của bạn thân bố nguyên chủ. Hai người quen nhau từ nhỏ, gần như lớn lên cùng nhau, từ khi còn chưa biết đi đã bị hai bên gia đình nửa đùa nửa thật định sẵn hôn ước.
Chỉ tiếc rằng, bố mẹ Giang Lãnh mất sớm trong một tai nạn khi anh mới mười năm tuổi. Sau đó, anh được bố nguyên chủ đón về Tống gia nuôi dưỡng, trên danh nghĩa là con nuôi, nhưng thực tế lại là nuôi như con rể tương lai.
Ăn chung một nhà, ở chung một biệt thự, học cùng trường, thậm chí phòng ngủ cũng chỉ cách nhau một hành lang. Từ nhỏ đến lớn, ai cũng mặc định nguyên chủ sau này nhất định sẽ gả cho Giang Lãnh.
Chỉ có nguyên chủ là không nghĩ vậy.
Trong nguyên tác, nguyên chủ cực kỳ ghét Giang Lãnh. Ghét anh ít nói, ghét anh lúc nào cũng im lặng đứng sau lưng cô như một cái bóng. Cô cảm thấy anh không xứng với mình, càng không xứng với thân phận thiên kim Tống gia.
Cho nên dù ở chung một nhà, nguyên chủ vẫn luôn lạnh nhạt, sai bảo, coi anh như người hầu hơn là vị hôn phu.
Trớ trêu ở chỗ, ngày tận thế xảy ra lại chính là ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi của nguyên chủ.
Một bữa tiệc sinh nhật long trọng đã được chuẩn bị từ sớm. Khách mời, rượu vang, bánh kem, hoa tươi, dây đèn, tất cả đều sẵn sàng, đặt tại khách sạn lớn nhất thành phố. Bố mẹ nguyên chủ ra nước ngoài công tác từ ba ngày trước, dự định đúng sinh nhật mới bay về.
Quản gia, người giúp việc, đầu bếp, bảo vệ, vệ sĩ, toàn bộ đều ra ngoài từ sáng sớm để chuẩn bị tiệc.
Biệt thự rộng lớn như vậy, cuối cùng chỉ còn lại nguyên chủ và Giang Lãnh ở nhà, chờ đến giờ lên xe ra khách sạn dự sinh nhật.
Không ai ngờ, tiệc còn chưa kịp mở, bánh còn chưa kịp cắt, thế giới đã trực tiếp sụp đổ.