Phạm vi mười dặm quanh sơn môn của Lăng Vân Cốc bị sương mù bao phủ quanh năm, lại có đại trận bảo vệ, người ngoài không phải đệ tử trong cốc thì dù chỉ một bước cũng không thể đặt chân vào.
Vậy mà Lăng Nhất không thể ngờ được rằng, trước cửa sau vốn dĩ hoang vu không dấu chân người lại có một đứa bé gầy gò, bẩn thỉu và rách rưới đang quỳ gối!
Nàng hơi khựng lại và bước tiếp đến gần. Đó là một tiểu nam hài khoảng bảy, tám tuổi, hơi thở yếu ớt nhưng lưng lại thẳng tắp không chút chùng xuống. Mái tóc rối bời che khuất gương mặt, thoạt nhìn chẳng khác gì một kẻ ăn xin.
Nghe thấy tiếng bước chân của nàng, tiểu nam hài bỗng ngẩng đầu lên. Khi bốn mắt giao nhau, đôi mắt đen láy của hắn lập tức sáng rực, như thể mặt nước dịu dàng bỗng nhiên thắp sáng đèn của vạn nhà, rực rỡ vô cùng…
“Cầu tiên sư thu con làm đồ đệ!”
Giọng tiểu nam hài khàn đặc, gần như không thể nghe rõ, nhưng ý chí và sự kiên định trong đó lại rõ ràng đến mức không thể phớt lờ.
Lăng Nhất ngẩn người và trong vô thức tiến thêm vài bước, rồi ngồi xổm xuống. Lúc này, nàng mới phát hiện tiêu điểm trong mắt tiểu nam hài đang dần tập trung lại, dường như rốt cuộc cũng nhìn rõ mặt nàng…
Sau đó, tiểu nam hài vốn đang quỳ ngay ngắn bỗng hơi ngả ra sau, chiếc lưng vốn thẳng như kiếm phút chốc chùng xuống, suýt nữa thì ngã nhào ra đất. Hắn vội vàng đưa tay bịt chặt mũi, hình như còn phát ra một tiếng nôn khan yếu ớt: “Ọe…”
“…”
Không phải chứ? Nhóc con này, bản thân còn bẩn hơn cả ăn mày, mặt mũi lem luốc đến mức chẳng nhìn ra hình người mà còn dám chê nàng hôi?
Lăng Nhất cố nặn ra một nụ cười mà bản thân tự thấy là hiền lành: “Ngươi đến bái sư?”
Có lẽ tiểu nam hài cũng nhận ra bản thân thất lễ, liền vội vàng bỏ tay xuống, lại một lần nữa quỳ ngay ngắn và trịnh trọng gật đầu: “Dạ!”
Sau đó lại liếc mắt nhìn nàng, từ đầu đến chân đánh giá một lượt rồi chần chừ hỏi: “Ngươi cũng thế à?”
Lăng Nhất cúi đầu nhìn lại mình... Chẳng lẽ trông nàng không giống tiên sư lắm? Sờ sờ mặt, hình như lại ngửi thấy một mùi hôi khủng khϊếp…
Thôi được rồi, quả thật là không giống thật.
“Nơi này là đâu, ngươi biết không?” Lăng Nhất tò mò hỏi.
Tiểu nam hài đưa mắt nhìn qua Lăng Nhất, rồi lại ra sau lưng nàng và gật đầu nói: “Trên đó có ghi, đây là Lăng Vân Cốc.”
Lăng Nhất kinh ngạc ngoảnh đầu lại, liền nhìn thấy một tấm bảng gỗ mục nát treo xiêu vẹo trên một gốc cây khô héo trước cổng núi, trên đó viết ba chữ Lăng Vân Cốc xiêu vẹo ngoằn ngoèo, xấu xí không chịu nổi.
“…”