Chương 19

Mãi đến khi Lăng Nhất sắp xếp ổn thỏa cho Tiêu Nghi thì bản thân nằm xuống giường nghỉ ngơi, nàng vẫn không ngừng nghĩ về giọng nói kỳ lạ vừa rồi.

Nàng đã lang bạt qua vô số thế giới, cái gì mà chưa từng thấy qua?

Bao nhiêu tình tiết cẩu huyết mà chưa từng trải qua?

Chẳng phải đây chính là cái gọi là "hệ thống" trong truyền thuyết sao?

Cũng chẳng có gì lạ, dù sao thế giới này vốn bắt nguồn từ một cuốn sách, mà nữ chính trong đó chính là một người xuyên không và mang theo một hệ thống, cũng chính là bàn tay vàng lớn nhất của nàng ta.

Chỉ là, câu chuyện về nữ chính xuyên sách, cuối cùng lại biến thành một cuốn sách mà Lăng Nhất từng đọc qua…

Lăng Nhất cảm thấy thật huyền diệu.

Không biết khi nàng trở về, thế giới này có trở thành một cuốn sách hoàn toàn mới không?

Và những ai có duyên nhìn thấy được đây?

Đối với sự tồn tại của hệ thống, Lăng Nhất không quá ngạc nhiên, chỉ hơi thắc mắc là nó đã ràng buộc với nàng từ khi nào?

Nàng trở mình trên giường mà mãi vẫn không ngủ được, thử hết lần này đến lần khác muốn giao tiếp với hệ thống.

Nhưng sau khi hệ thống phát ra một câu thông báo kia, liền hoàn toàn im bặt, cứ như chưa từng tồn tại.

Hệ thống này hành động không theo lẽ thường à?

Ngay cả hướng dẫn sử dụng cũng không có?

Dựa theo thông báo vừa rồi, dường như trọng điểm nằm ở chuyện thu đồ đệ và giá trị hắc hóa?

Vậy có khi nào nó là hệ thống phòng chống hắc hóa cho những nhân vật này không?

Dù sao thì về sau, những nhân vật chính trong truyện đều lần lượt hắc hóa, kẻ sau còn khủng bố hơn kẻ trước, lòng dạ càng lúc càng ác độc…

Chỉ là, con số 89 khi nãy… là thật sao?

Nghĩ đến ánh mắt trong sáng thuần khiết của Tiêu Nghi, đến bóng lưng gầy yếu nhưng kiên cường của hắn…

Lăng Nhất không khỏi cảm thấy, có khi giá trị hắc hóa tối đa của hắn lên đến một nghìn, thậm chí một vạn cũng không chừng?

So với con số đó, thì tám mươi mấy cũng chẳng phải là vấn đề gì to tát cả.

Lăng Nhất hít sâu một hơi, cố nén cơn đau âm ỉ mỗi khi nhớ lại chuyện trước kia, nàng cố gắng hồi tưởng…

Nhưng ký ức mười năm trước khi chết lại trống rỗng.

Chẳng nhớ nổi bất cứ điều gì.

Nàng chỉ nhớ nỗi đau khi bị chết đuối, cùng sự cô độc khi linh hồn trôi dạt.

Cơn đau trong đầu ngày càng dữ dội, Lăng Nhất khó chịu ngồi dậy và ôm lấy đầu, nhưng đúng lúc ấy, một luồng hàn khí cực lạnh trong đan điền bỗng nhiên bùng phát…