Chương 46

Điền viên ngoại kia quả thật đến mua ruộng ư? Nghe ý của Triệu Viễn Sơn, người này là một trong những phú hộ ở trấn trên, vậy mà cũng chỉ mua năm mươi mẫu. Nếu nàng một hơi gom hết cả tám mươi mẫu còn lại, liệu có khiến người khác sinh nghi?

Nghĩ vậy, Dương Thiền liền lên tiếng: “Ta muốn mua ba mươi mẫu ruộng tốt loại thượng, ghi tên đệ đệ ta. Đây là hộ tịch của nó.”

Nàng đưa hộ tịch ra cho trấn trưởng, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. May mắn nàng đã xếp tên của Dương Bình xuống phía dưới trong sổ hộ tịch.

“Được.” Trấn trưởng nhận lấy hộ tịch, thầm nghĩ: nữ tử này quả nhiên không phải xuất thân bình thường. Chỉ là không biết vì lý do gì mà phải phiêu bạt chốn dân gian, lại còn nguyện gả cho Triệu Viễn Sơn?

Dương Thiền không hề hay biết, dù là ba mươi mẫu ruộng tốt cũng không phải muốn mua là mua được. May mà lúc này quanh đây không có người quen, nếu không thì không tránh khỏi những lời đồn đãi vô căn cứ.

Khế ước ba mươi mẫu nhanh chóng được hoàn tất. Dương Thiền do dự một lúc, mặt ửng đỏ, nói nhỏ: “Ta muốn mua thêm mười mẫu ruộng tốt nữa, ghi tên ta.”

Khoản này là nàng định để dành làm của hồi môn cho chính mình.

Triệu Viễn Sơn chắc chắn sẽ không coi thường nàng vì không mang theo tài sản, nhưng nếu hắn đã có lòng tổ chức hôn lễ đàng hoàng, nàng cũng không muốn gả đi tay trắng. Tuy không thể có đủ “thập lý hồng trang” như nhà quyền quý, nhưng ít nhất ở nông thôn cũng phải có chút thể diện.

Thấy vẻ mặt nàng đỏ ửng như rặng mây, cả Triệu Viễn Sơn lẫn trấn trưởng đều đoán được dụng ý của nàng khi mua thêm ruộng. Triệu Viễn Sơn vươn tay nắm lấy tay nàng, khóe môi mỉm cười. Mấy ngày nay không ra ngoài kiếm ăn, hai người ở cạnh nhau nhiều hơn, hắn cũng dần nhận ra từ những chi tiết nhỏ rằng nàng và Bình ca nhi không phải người tầm thường.

Nhất là khi nãy nghe nàng muốn mua ba mươi mẫu ruộng tốt, hắn càng thắc mắc và tò mò thân phận thật sự của nàng. Hắn từng sợ nàng sẽ không chịu gả cho mình. Nhưng giờ thấy nàng thẹn thùng mua thêm mười mẫu ruộng làm của hồi môn, nỗi lo trong lòng hắn lập tức vơi đi quá nửa.

Bốn mươi mẫu ruộng tổng cộng cần ba trăm hai mươi lượng bạc. Dương Thiền lấy ra hai túi tiền. Một túi đựng toàn bạc, lẻ tẻ có hơn bốn mươi lượng. Túi còn lại là vàng: hai khối tấc kim, mỗi khối nặng mười sáu lượng, tổng cộng là ba mươi hai lượng vàng; thêm vài món vàng nhỏ như kim hoa sinh và hạt dưa vàng; còn có một tờ ngân phiếu năm mươi lượng, là tiền bán trang sức trước đây.

Nàng lấy ra hai khối tấc kim, vừa đúng số tiền cần để mua ruộng. Trước kia nàng từng xem kỹ những thỏi vàng này, không có hoa văn hay chữ khắc gì đặc biệt, rất yên tâm khi đưa cho trấn trưởng.

Hành động đó khiến trấn trưởng giật mình. Ở thời này, thường dân áo vải hiếm khi dùng tới bạc, đa số chỉ giao dịch bằng tiền đồng. Còn vàng, lại càng là thứ xa xỉ, không mấy ai từng thấy qua.

Trên danh nghĩa, một lượng vàng đổi được mười lượng bạc, nhưng thực tế ở chợ đen, có khi đổi được tới mười hai, mười ba lượng, thậm chí mười lăm lượng. Vàng thực sự là vật khan hiếm.

Ngay cả Triệu Viễn Sơn cũng kinh ngạc. Hắn không ngờ cô nương vẫn luôn đồng hành cùng mình lại mang theo nhiều tài sản như vậy. Nghĩ lại thái độ phòng bị của nàng ban đầu, hắn cũng dần hiểu ra.

Trấn trưởng lập tức thu lại vàng, xác định xung quanh không ai để ý mới khẽ thở phào, rồi nghiêm mặt dặn: “Của cải không nên để lộ. Về sau tuyệt đối không được tùy tiện như vậy nữa.”

“Vâng, đa tạ lão sư đã dạy bảo.” Triệu Viễn Sơn cảm kích cúi đầu.

May mà gặp được lão sư. Nếu rơi vào tay kẻ có lòng dạ hiểm độc, có lẽ bọn họ đã gặp nguy hiểm.