Ngoài khế ước mới, mỗi người còn được phát hai lượng bạc làm tiền an cư. Nhà Dương Thiền có bốn người, cộng lại được tám lượng.
Đừng xem thường tám lượng bạc này, ở cổ đại đã đủ để dựng một căn nhà nhỏ tương đối ổn. Dĩ nhiên, nếu muốn xây nhà ngói thì không đủ.
Triệu Viễn Sơn lập tức đưa bạc cho Dương Thiền, cả khế ước cũng để nàng giữ, không nói lời thừa nào. Dương Thiền thoáng sững sờ, rồi trịnh trọng nhận lấy. Khoản tiền này so với tài sản nàng mang theo thì chẳng đáng là bao, nhưng đối với nam nhân trước mặt, đây là toàn bộ. Hành động đó chính là trao quyền lo liệu việc nhà cho nàng.
Dương Thiền khẽ cong khóe môi, dắt mấy người đến chỗ kín đáo, nhỏ giọng nói: “Trước khi nương ta mất có để lại ít tiền, một phần là của hồi môn cho ta, phần còn lại để Bình ca nhi đọc sách, cưới thê tử. Giờ thằng bé còn nhỏ chưa cần dùng, ta nghĩ chi bằng dùng để mua ruộng, sau này còn có thu vào.”
Thấy Triệu Viễn Sơn không phản đối, nàng nói tiếp: “Ta định để Bình ca nhi tự học thêm một hai năm, tiền để đó cũng chỉ là để đó, không bằng lấy ra đầu tư.”
“Đây là tiền mẫu thân để lại cho hai tỷ đệ các nàng, nàng có toàn quyền quyết định.” Triệu Viễn Sơn gật đầu, nói tiếp: “Trấn trên nhiều nhà có tiền cũng muốn mua ruộng, ta vừa thấy Điền viên ngoại ở trên trấn phía Bắc, chắc cũng cùng ý định. Nếu ngươi muốn mua, tranh thủ lúc này, ruộng tốt vừa nhiều lại rẻ.”
*Viên ngoại: Nhà giàu nhưng không có chức tước gì trong xã hội phong kiến.
“Được.” Dương Thiền cười đáp. Tuy bạc là của nàng, nàng có toàn quyền quyết định, nhưng hai người nếu muốn thành phu thê thì mọi chuyện nên bàn bạc rõ ràng, thẳng thắn với nhau vẫn hơn.
Thấy cả bọn quay lại, trấn trưởng vuốt râu, hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Lão sư, vị này là vị hôn thê của ta. Nàng ấy cũng như ta, song thân đều mất cả. Sau này chờ sắp xếp ổn thỏa, chúng ta sẽ thành thân, hy vọng đến khi đó lão sư có thể làm chủ hôn cho học trò.” Triệu Viễn Sơn không nhắc đến chuyện mua đất, chỉ trước tiên nhờ vả.
Trấn trưởng nghe xong, đánh giá Dương Thiền một lượt. Đều là người vừa trải qua thiên tai, tuy nàng này tuy không tô son điểm phấn, diện mạo bình thường, thế nhưng ánh mắt sáng, dáng vẻ đứng trước mặt ông cũng rất chỉnh tề, khí chất nhẹ nhàng, trông lại có học thức. E rằng xuất thân không tầm thường, có khi còn là tiểu thư dòng dõi thư hương.
Một lúc sau, ông mới gật đầu cười: “Tất nhiên là được rồi, đợi các ngươi định ngày, báo ta một tiếng là được.”
“Đa tạ lão sư.” Triệu Viễn Sơn khom người cảm tạ, sau đó mới nói tiếp: “Đây là đệ đệ thê tử ta, mẫu thân khi còn sống để lại ít ngân lượng cho hắn học hành. Giờ còn nhỏ chưa dùng đến, nên chúng ta nghĩ hay là dùng để mua ruộng tốt.”
Trấn trưởng gật đầu, mở sổ tìm đến mục Triệu gia thôn, xem một lát rồi nói: “Triệu gia thôn hiện còn lại hai trăm ba mươi lăm mẫu ruộng tốt loại thượng hạng. Trong đó nhà ngươi đã có buốn mươi mẫu, sáu mươi lăm mẫu đã được phân cho dân từ thôn khác dọn tới, lúc nãy Điền Viên ngoại vừa mua năm mươi mẫu. Giờ còn lại tám mươi mẫu, ngươi định mua bao nhiêu?”